Mẹ Việt Nam Anh hùng

NHỮNG BÓ GẠO TRONG BÓNG TỐI

Đơn vị tôi lúc đó đang đóng quân tại một vùng rừng núi phía Tây, nơi hậu cần từ tuyến sau chuyển lên cực kỳ khó khăn. Những đợt hành quân dài ngày, lương thực cạn kiệt khiến cái đói trở thành một thứ nỗi sợ thường trực. Nó không dữ dội như tiếng bom, nhưng nó gặm nhấm sức lực, làm đầu óc người lính trở nên mụ mẫm và cơ thể rã rời.

Quảng Trị12/08/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phước Dinh ((NT) Xã Phước Dinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG BÓ GẠO TRONG BÓNG TỐI

Trong những cuốn hồi ký chiến tranh, người ta thường viết về những trận đánh lẫy lừng, về những chiến dịch thần tốc. Nhưng với tôi, một người lính đã đi qua những năm tháng đói khát nhất, ký ức về sự anh hùng lại nằm ở những bóng dáng lặng lẽ, những bước chân không tiếng động giữa đêm đen, và những bao gạo nặng trĩu được chuyển đi trong sự hiểm nguy tột cùng.

Đó là câu chuyện về một sự hy sinh thầm lặng mà không có bất kỳ trang sử nào ghi tên, nhưng lại là sợi dây thắt chặt tình quân dân thành một khối không thể tách rời.

Đơn vị tôi lúc đó đang đóng quân tại một vùng rừng núi phía Tây, nơi hậu cần từ tuyến sau chuyển lên cực kỳ khó khăn. Những đợt hành quân dài ngày, lương thực cạn kiệt khiến cái đói trở thành một thứ nỗi sợ thường trực. Nó không dữ dội như tiếng bom, nhưng nó gặm nhấm sức lực, làm đầu óc người lính trở nên mụ mẫm và cơ thể rã rời.

Đêm đó, trăng mờ. Chúng tôi đang nằm nghỉ trong một hang đá nhỏ thì anh tiểu đội trưởng gọi tôi và một đồng đội khác dậy. Anh nói rất khẽ, chỉ đủ cho ba người nghe:

“Có dân mang gạo lên. Đón lấy.”

Tôi ngạc nhiên. Giữa vùng rừng thiêng nước độc, nơi mà chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể làm địch chú ý, làm sao dân có thể tiếp cận được?

Chúng tôi lần mò theo hướng anh tiểu đội trưởng chỉ. Đi qua những bụi cây rậm rạp, tiếng lá khô xào xạc dưới chân làm tim tôi đập thình thịch. Tôi cứ ngỡ mình sẽ gặp phải một toán lính tuần tra, hoặc một cái bẫy nào đó.

Rồi, ở một khoảng trống nhỏ cạnh dòng suối cạn, tôi thấy bóng người.

Đó là một người phụ nữ, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi vai lại gánh trên hai chiếc quang gánh nặng trĩu. Bà bước đi rất khẽ, đôi chân trần lún xuống lớp lá mục, mắt nhìn dáo dác xung quanh. Ánh trăng yếu ớt hắt lên gương mặt bà, một gương mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và cả sự kiên cường.

“Bác ơi...” tôi thì thầm, tiến lại gần.

Bà cụ giật mình, nhưng khi thấy bộ quân phục trên vai tôi, bà thở phào một tiếng, đôi mắt ánh lên một tia sáng nhỏ nhoi. Bà không nói gì, chỉ lẳng lặng hạ quang gánh xuống.

Trong đó không phải là những bao gạo to lớn như tôi tưởng, mà là những túi vải nhỏ, được gói ghém vô cùng cẩn thận. Khi tôi mở ra, mùi thơm nhẹ của gạo mới tỏa ra giữa không gian ẩm thấp của rừng đêm. Đó là thứ mùi hương của sự sống, của quê hương, của sự sẻ chia.

“Các chú dùng tạm... Nhà tôi còn ít, nhưng gửi cho các chú...” giọng bà run run, chỉ là một tiếng thì thầm như gió thoảng.

Tôi nhìn vào đôi bàn tay bà. Đôi bàn tay ấy chai sạn, nứt nẻ, đầy những vết trầy xước do vấp phải gai rừng. Tôi chợt hiểu, để mang được chỗ gạo này qua những con đường mòn đầy bẫy rập và sự rình rập của địch, bà đã phải đánh đổi bằng cả tính mạng của mình.

Chúng tôi nhanh chóng thu dọn, không dám nán lại lâu vì sợ lộ vị trí. Khi nhìn lại, bóng bà đã khuất sau bụi rậm, chỉ còn lại tiếng suối chảy róc rách.

Đêm đó, trong hang đá, chúng tôi chia nhau những nắm gạo nhỏ. Ăn miếng gạo khô, trong cổ họng tôi thấy đắng chát. Đó không phải vị đắng của thực phẩm, mà là vị đắng của sự xúc động. Chúng tôi ăn trong sự im lặng tuyệt đối, nhưng trong lòng mỗi người đều đang thắp lên một ngọn lửa.

Những bao gạo ấy đã nuôi sống đơn vị chúng tôi qua những ngày thiếu thốn nhất. Nhưng giá trị lớn nhất mà chúng tôi nhận được không phải là chất dinh dưỡng để lấp đầy dạ dày, mà là niềm tin.

Tôi nhận ra rằng, chúng tôi không hề chiến đấu đơn độc. Sau lưng chúng tôi, giữa bóng tối mênh mông của rừng già, vẫn có những người mẹ, người chị đang âm thầm hy sinh, dùng cả mạng sống để tiếp sức cho những người lính.

Chiến tranh nhân dân, thực chất chính là sự kết nối vô hình nhưng bền bỉ như thế, một sự kết nối bằng tình thương và lòng quả cảm giữa những con người cùng chung một lý tưởng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG BÓ GẠO TRONG BÓNG TỐI | Câu chuyện thời hoa lửa