NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ GIỮA TRẬN ĐỊA BOM CÀY
NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ GIỮA TRẬN ĐỊA BOM CÀY
Trong những trang sử lập quốc và giữ nước vô cùng oanh liệt của dân tộc Việt Nam, có những tượng đài không được tạc bằng đá hoa cương, mà được khắc sâu vào lòng đất mẹ bằng chính máu xương và tuổi trẻ của những người con gái đôi mươi. Đó là thế hệ nữ thanh niên xung phong trên các cung đường chiến lược huyền thoại như Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn, Hang Tám Cô... Những con người đã biến tuổi xuân của mình thành những đóa hoa bất tử, nở rực rỡ và tỏa ngát hương thơm kiêu hãnh ngay giữa lòng chảo gầm rú của bom đạn thời hoa lửa.
Trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử này, các chị vốn là những cô gái nông thôn chân lấm tay bùn dịu dàng, hay những nữ sinh thành thị tóc thề vai buông, quen với hương mực mồng và những trang sách giảng đường. Nhưng khi Tổ quốc lâm nguy, khi tiếng gọi của tiền tuyến vang lên giục giã, các chị đã tình nguyện cạo trọc đầu để chống chọi với bệnh sốt rét rừng, khoác lên mình bộ quần áo chiến sĩ rộng thùng sình, sải bước ra trận với một tinh thần kiên cường, bất khuất: "Máu có thể chảy, tim có thể ngừng nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc".
Giữa những tọa độ chết – nơi mà mặt đất bị xới lên sùng sục, khét lẹt mùi thuốc súng và không một ngọn cỏ nào có thể mọc nổi – công cụ chiến đấu của các chị chỉ là chiếc cuốc, chiếc xẻng thô sơ và một lòng dũng cảm vô bờ bến. Khi màn đêm buông xuống, trong mưa bom bão đạn dày đặc, các chị không quản hiểm nguy lao ra giữa trận địa để san lấp hố bom, mở đường cho xe qua. Đau đớn và tự hào thay hình ảnh những người con gái dũng cảm tự nguyện đứng làm "cọc tiêu sống". Trong ánh sáng chao đảo, nhập nhòe của pháo sáng và lửa bom, các chị mặc áo trắng, đứng hiên ngang bên vách đá, bên mép vực sâu để làm tín hiệu chỉ hướng cho những đoàn xe chở hàng, chở nhu yếu phẩm tiến về tiền tuyến an toàn. Các chị biết mình có thể bị bom đánh trúng bất cứ lúc nào, nhưng khát vọng thông đường, khát vọng giải phóng miền Nam đã vượt lên trên tất cả mọi nỗi sợ hãi cá nhân.
Giặc Mỹ có thể dùng bom đạn để hủy diệt trận địa, băm vằm những con đường, nhưng chúng bất lực trước tiếng cười hồn nhiên, tiếng hát tinh nghịch và tinh thần lạc quan cách mạng của những cô gái tuổi đôi mươi. Các chị vẫn tranh thủ gội đầu bằng nước bồ kết giữa hai trận đánh, vẫn trêu đùa nhau bằng những câu tấu hài tếu táo, và vẫn hát vang giữa đất trời khói lửa. Để rồi, có những ngày định mệnh, các chị đã ngã xuống, nằm lại với đất sâu khi mái tóc còn xanh mướt, khi những ước mơ về một tình yêu đôi lứa, về một mái ấm gia đình ngày hòa bình còn dang dở. Sự hy sinh ấy thanh thản, nhẹ nhàng và kiêu hãnh như một bông hoa rụng xuống để nhường chỗ cho những mầm non của sự sống đâm chồi.
Là những nữ đoàn viên, giáo viên mầm non của Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương, chúng tôi hôm nay đang sống đúng ở độ tuổi đôi mươi của các chị năm xưa. Đứng dưới bầu trời hòa bình, ngồi giữa lớp học rộn rã tiếng cười thơ ngây, chúng tôi soi mình vào tấm gương anh dũng của các chị để tự răn dạy chính mình. Sự hy sinh của các chị là câu trả lời đanh thép nhất cho câu hỏi về giá trị của cuộc sống: Giá trị của một đời người không đo bằng độ dài của năm tháng, mà đo bằng chiều sâu của sự cống hiến và lý tưởng mà mình phụng sự.
Thấm nhuần tinh thần ấy, mỗi đoàn viên Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương nguyện sẽ sống, lao động và học tập với tất cả ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ. Chúng tôi sẽ mang tinh thần kiên cường, không ngại gian khổ của những nữ anh hùng năm xưa vào từng trang giáo án, từng giờ chăm sóc trẻ hằng ngày. Quyết tâm nuôi dạy thế hệ măng non – những chủ nhân tương lai của đất nước – bằng tình yêu thương và lòng biết ơn sâu sắc, để những bông hoa bất tử thời hoa lửa sẽ mãi mãi tỏa hương, sống động trong tâm thức của các thế hệ mai sau.



