Những bông hoa bất tử ở Ngã Ba Đồng Lộc
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, mười nữ thanh niên xung phong tuổi đời từ 17 đến 24 đã mãi mãi nằm lại tại Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) khi đang làm nhiệm vụ bảo đảm thông tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Các chị chưa một lần mặc áo cưới, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị của tuổi thanh xuân. Nhưng sự hy sinh ấy đã viết nên một huyền thoại đẹp về lòng yêu nước và tinh thần "Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc".
Có những cái tên đã trở thành lịch sử.
Có những con người đã đi vào ký ức dân tộc bằng chính tuổi xuân của mình.
Ngã ba Đồng Lộc, thuộc huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, từng là "tọa độ lửa", là điểm giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Từ tháng 3 đến tháng 10 năm 1968, nơi đây phải hứng chịu hàng vạn quả bom của không quân Mỹ.
Giữa mưa bom, một tiểu đội gồm mười nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những chuyến xe chở hàng vào Nam được thông suốt.
Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, các chị nhận lệnh lên đường làm nhiệm vụ.
Bữa cơm trưa hôm ấy chỉ vội vàng với vài nắm mì luộc.
Không ai biết rằng đó cũng là bữa cơm cuối cùng của mười cô gái tuổi mười bảy, mười tám, đôi mươi.
Suốt cả ngày, máy bay địch liên tục oanh tạc.
Đến khoảng 16 giờ chiều, sau đợt ném bom thứ mười lăm, khi các chị vừa trở lại công việc, một tốp máy bay khác bất ngờ quay lại.
Những quả bom trút xuống.
Cả tiểu đội đã anh dũng hy sinh.
Khi đồng đội chạy đến, trước mắt họ chỉ còn một hố bom sâu hoắm.
Những người ở lại đã dùng tay đào bới suốt nhiều giờ để tìm kiếm đồng đội. Chín người được tìm thấy ngay trong đêm. Riêng chị Hồ Thị Cúc, người cuối cùng, phải đến ngày thứ ba mới được đưa về với đồng đội.
Mười cô gái.
Mười độ tuổi đẹp nhất.
Mười cuộc đời còn dang dở.
Các chị chưa một lần được khoác áo cô dâu.
Chưa một lần được sống trọn vẹn những ước mơ bình dị của tuổi trẻ.
Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên những chuyến xe không ngừng lăn bánh vào chiến trường, góp phần viết nên ngày toàn thắng của dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã đi qua.
Ngã ba Đồng Lộc hôm nay không còn tiếng bom rơi.
Những hàng thông xanh đã phủ bóng lên nơi các chị yên nghỉ.
Mỗi năm, hàng vạn người từ khắp mọi miền Tổ quốc vẫn tìm về đây, thắp nén hương tri ân những người con gái đã gửi lại tuổi thanh xuân cho đất nước.
Mười cô gái Đồng Lộc đã hóa thành những đóa hoa bất tử.
Và câu chuyện của các chị sẽ còn được kể mãi cho các thế hệ mai sau, như một lời nhắc nhở rằng:
Có một thời tuổi trẻ Việt Nam đã sống đẹp, sống hết mình và sẵn sàng hiến dâng tất cả cho Tổ quốc.



