“Những bông hoa không tàn”
Ở vùng rừng núi miền Trung, năm 1970, từng đoàn thanh niên xung phong hối hả làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí cho tiền tuyến. Trong số họ, có cô gái mười chín tuổi tên Lan – dáng người nhỏ bé nhưng tinh thần kiên cường. Mái tóc buộc gọn, đôi mắt sáng rực, Lan như một bông hoa giữa mùa hoa lửa. Mỗi ngày, Lan cùng đồng đội vác gùi, băng qua đồi núi sạt lở, dưới mưa bom đạn. Có những lúc cô thấm mệt, đôi vai ê ẩm, tay phồng rộp, nhưng nhìn thấy đồng đội vẫn kiên cường bước tiếp
Ở vùng rừng núi miền Trung, năm 1970, từng đoàn thanh niên xung phong hối hả làm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển lương thực, vũ khí cho tiền tuyến. Trong số họ, có cô gái mười chín tuổi tên Lan – dáng người nhỏ bé nhưng tinh thần kiên cường. Mái tóc buộc gọn, đôi mắt sáng rực, Lan như một bông hoa giữa mùa hoa lửa.
Mỗi ngày, Lan cùng đồng đội vác gùi, băng qua đồi núi sạt lở, dưới mưa bom đạn. Có những lúc cô thấm mệt, đôi vai ê ẩm, tay phồng rộp, nhưng nhìn thấy đồng đội vẫn kiên cường bước tiếp, cô lại nén đau, bước theo. “Chỉ cần con đường này được mở, những người chiến sĩ ở tiền tuyến sẽ có cơ hội sống,” cô tự nhủ.
Một lần, khi đoàn đang vượt qua đoạn suối sâu, bom địch rơi gần. Lan không kịp né, bị thương ở chân. Máu thấm đỏ quần áo, cô vẫn cố gắng dìu những người yếu hơn qua dòng nước. Hình ảnh ấy khiến những người lính chứng kiến nghẹn ngào, thấy được sức mạnh phi thường của lòng dũng cảm và tình đồng đội.
Chiến tranh qua đi, Lan trở về làng, nhưng những ký ức ấy chưa bao giờ phai nhạt. Cô kể cho các thế hệ trẻ nghe về những bông hoa không tàn – là những thanh niên xung phong, những người bạn đồng đội đã hy sinh, để đất nước có ngày hòa bình. Nhìn lại, Lan hiểu rằng tuổi trẻ của họ tuy ngắn ngủi, nhưng đã gieo mầm cho tương lai, cho những mùa hoa nở trên đất nước.


