Những bông hoa không tên
Bài thơ dành cho những con người bình dị đã âm thầm hy sinh vì Tổ quốc mà tên tuổi có thể không được nhiều người biết đến.
Có những người chẳng nổi danh,
Chẳng ghi tên tuổi sử xanh huy hoàng.
Chỉ là chiến sĩ bình thường,
Chỉ là cô gái giữa đường Trường Sơn.
Một đời chẳng ngại cô đơn,
Âm thầm góp sức giữ hồn nước non.
Khi đi tuổi vẫn còn son,
Khi về hóa những linh hồn ngàn năm.
Tên người chẳng có bia ghi,
Nhưng trong đất nước khắc ghi nghĩa tình.
Mỗi mùa hoa nở lung linh,
Là bao ký ức hồi sinh giữa đời.
Xin nghiêng mình trước những người,
Đã đem tuổi trẻ gửi nơi chiến trường.
Các anh, các chị thân thương,
Là hoa bất tử giữa đường Việt Nam.



