Bài viết

Những bông hoa lửa

Ninh Bình21/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, ngọn gió từ bờ sông thổi qua cánh đồng lúa cháy vàng bởi bom đạn. Ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi ngày nào còn vang tiếng trẻ con chơi đùa, giờ chỉ còn tiếng còi báo động và những bước chân vội vã. Nam mới mười chín tuổi. Cậu vốn là một chàng trai gầy gò, thích thả diều và mơ làm thầy giáo. Nhưng chiến tranh đã cướp đi sự bình yên quá nhanh. Ngày cha hy sinh ngoài mặt trận, Nam lặng lẽ gấp lại cuốn sách còn dang dở rồi tình nguyện lên đường. Đêm trước khi đi, mẹ chỉ nắm chặt tay cậu: “Con nhớ sống tử tế, dù ở bất cứ nơi đâu.” Nam gật đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Những tháng ngày ở chiến trường là chuỗi dài gian khổ. Các chiến sĩ phải ăn cơm vắt, ngủ trong hầm đất và hành quân dưới mưa bom. Có lần đơn vị của Nam bị phục kích giữa rừng. Đồng đội bị thương rất nhiều. Trong làn khói mịt mù, Nam đã cõng người bạn thân chạy xuyên qua đạn lửa để đưa về căn cứ. “Cậu bỏ mình lại đi!” — người bạn thều thào. Nam nghiến răng: “Chúng ta cùng về.” Sau trận ấy, Nam bị thương ở vai nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Tin về những người lính trẻ gan dạ lan khắp đơn vị. Ai cũng gọi họ là “những bông hoa lửa” — cháy rực giữa thời chiến tranh khốc liệt. Một buổi sáng cuối đông, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ cây cầu độc đạo dẫn vào thành phố. Bom đạn dội xuống không ngừng. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống. Khi dây liên lạc bị đứt, Nam lao ra giữa làn đạn để nối lại đường truyền. Khoảnh khắc ấy, bầu trời đỏ rực như lửa. Cây cầu được giữ vững. Đơn vị tiếp viện kịp thời tiến vào thành phố. Nhưng Nam không trở về nữa. Ngày hòa bình lập lại, người ta dựng bên bờ sông một tấm bia nhỏ khắc tên những người đã hy sinh. Mỗi mùa hè, hoa phượng lại nở đỏ rực quanh đó, như ngọn lửa không bao giờ tắt. Lũ trẻ trong làng thường nghe các cụ kể về những năm tháng hào hùng ấy — về những con người trẻ tuổi đã sống và chiến đấu bằng cả trái tim để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn