NHỮNG BÓNG HOA LỬA TRÊN ĐỈNH ĐỒI LÉ
Câu chuyện hồi tưởng về những năm tháng thanh niên xung phong lập chốt và bảo vệ đỉnh đồi Lé – vị trí cao điểm chiến lược ở vùng biên giới Tây Bắc trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước (1967-1970), dựa trên sự kiện lịch sử thực tế về vai trò của lực lượng thanh niên xung phong địa phương tại vùng Mường Lay - Lai Châu trong việc chống biệt kích, bảo vệ hậu phương, đối mặt bom Mỹ và gió núi khắc nghiệt, với giọng văn chân thực, xúc động, khắc họa hình ảnh những người lính trẻ dân tộc Thái kiên cường
Tôi vẫn hay trở về đỉnh đồi Lé mỗi khi trời trong gió nhẹ, đứng lặng nhìn xuống thung lũng mà lòng chợt dâng trào ký ức về những ngày tháng gió lạnh cắt da, nơi tuổi trẻ chúng tôi đã biến những ngọn đồi cao thành pháo đài bất diệt bảo vệ biên cương Tây Bắc. Sinh năm 1950, ở vùng đất Bản Ho Cang - Lay Nưa ngày ấy, tôi lớn lên giữa những đồi núi biên giới, nghe tiếng gió rít qua khe đá và tiếng gọi Tổ quốc từ những buổi họp bản. Năm 1967, khi giặc Mỹ tăng cường đánh phá hậu phương, tôi tình nguyện gia nhập Đại đội C177 Thanh niên xung phong. Lúc đó tôi 17 tuổi, thân hình còn nhỏ bé, nhưng quyết tâm thì vững vàng như đá núi.
Đỉnh đồi Lé – vị trí cao điểm quan sát toàn vùng – là nơi chúng tôi lập chốt, đào hào giao thông, canh gác ngày đêm để ngăn chặn biệt kích và bảo vệ tuyến hậu phương. Chúng tôi đào hầm sâu dưới đất, dựng điểm quan sát, vận chuyển gạo, đạn dược qua những con đường mòn dốc đứng, suối sâu. Ban ngày lao động trên nương, ban đêm chia ca gác, gió núi thổi rít, sương giá đọng dày trên áo, nhưng chúng tôi vẫn nằm im, mắt nhìn xuyên bóng tối, tay nắm chặt súng. Bom Mỹ rơi xuống đồi, lửa cháy rừng rực, đất đá văng tung tóe, nhưng chúng tôi vẫn bắn trả quyết liệt khi lính biệt kích lẻn vào. Tôi nhớ rõ một đêm năm 1968, gió bắc thổi mạnh, cả đội đang nghỉ trong hầm thì tiếng trực thăng vang lên, rồi bom nổ vang trời. Đồi rung chuyển, lửa bùng lên, đồng đội ngã xuống bên khẩu súng. Chúng tôi dùng thân mình che chắn cho nhau, bắn trả đến khi trời sáng, giữ vững đỉnh đồi. Máu thấm đỏ đất đá Lé, như lời nhắc nhở chúng tôi phải tiếp tục chiến đấu.
Gió núi lạnh buốt, sương giá phủ trắng đồi, nhiều anh em run người vì rét, chất độc da cam khiến da nổi mẩn, ho hen triền miên, nhưng không ai rời vị trí. Chúng tôi chia nhau từng điếu thuốc lào, từng miếng cơm nguội, động viên nhau: “Đồi Lé còn đứng, biên cương còn vững, miền Nam còn chờ”. Những chuyến hàng chúng tôi vận chuyển qua đồi đã nuôi dưỡng bộ đội, giúp hậu phương Tây Bắc vững vàng trước bom đạn kẻ thù.
Đến năm 1970, khi tôi xuất ngũ, mang theo kỷ niệm chương và những vết sẹo chiến tranh, tôi trở về Bản Ho Cang, thấy đồi vẫn cao, rừng vẫn rậm, nhưng biết bao đồng đội đã nằm lại trên đỉnh đồi Lé chúng tôi từng canh giữ. Giờ đây, ở tuổi già, đứng trên đỉnh đồi Lé nghe gió thổi qua rừng, tôi kể lại cho con cháu nghe về những đêm gió lạnh ấy. Chúng tôi chỉ là những thanh niên vùng biên bình thường, nhưng đã dùng máu và ý chí để giữ vững quê hương, để đền ơn Tổ quốc. Lực lượng Thanh niên xung phong – những bóng hoa lửa rực rỡ trên đỉnh đồi Lé – mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam. Tôi mong các cháu sẽ giữ gìn hòa bình hôm nay, noi gương cha anh, để đồi Lé mãi xanh, non sông mãi vững vàng, trường tồn.



