Những bông hoa lửa trên ngã Ba Đồng Lộc
Mười bông hoa nơi Ngã Ba Đồng Lộc, biểu tượng của “thời hoa lửa” nơi tuổi trẻ Việt Nam đã hóa thành bất tử
NHỮNG BÔNG HOA LỬA TRÊN NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Tháng 7 năm 1968, giữa cái nắng gắt như thiêu đốt của miền Trung, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất trên tuyến đường Trường Sơn. Mỗi ngày, nơi đây phải hứng chịu hàng trăm trận bom từ không quân Mỹ, nhằm cắt đứt tuyến chi viện chiến lược của quân và dân ta.
Giữa khói bom mịt mù ấy, có mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi Tiểu đội 4, Đại đội 552. Nhiệm vụ của họ giản dị mà vô cùng gian khổ: san lấp hố bom, đảm bảo thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Ban ngày, họ chạy đua với thời gian. Ban đêm, họ chạy đua với cái chết.
Có những lúc, bom vừa dứt, đất đá còn nóng bỏng, các cô đã lao ra mặt đường, cuốc xẻng trên tay, miệng vẫn cười, vẫn động viên nhau: “Nhanh lên, xe còn chờ phía trước!”. Giữa cái khắc nghiệt của chiến tranh, tuổi trẻ của họ vẫn rực sáng, hồn nhiên, lạc quan và đầy lý tưởng.
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt ném bom liên tiếp, tiểu đội nhận nhiệm vụ ra san lấp hố bom lần cuối trong ngày. Khi công việc gần hoàn tất, một loạt bom nữa bất ngờ trút xuống.
Đất đá đổ ập.
Không ai kịp chạy.
Mười cô gái, mười đóa hoa của tuổi xuân, đã vĩnh viễn nằm lại nơi ngã ba khốc liệt ấy.
Khi đồng đội đào đất tìm kiếm, tất cả lặng đi. Có người vẫn còn giữ chặt chiếc cuốc trong tay. Có người vẫn nằm trong tư thế đang làm việc. Tuổi trẻ của họ dừng lại ở đó, nhưng tinh thần thì sống mãi.
Ngã ba Đồng Lộc hôm nay không còn tiếng bom rơi. Con đường năm xưa giờ xanh màu cây lá. Nhưng mỗi khi gió thổi qua, người ta vẫn cảm nhận được đâu đó hơi thở của quá khứ nơi những cô gái năm nào đã sống và hy sinh vì một con đường thông suốt, vì một đất nước ngày mai hòa bình.
Họ không chỉ là những thanh niên xung phong.
Họ là biểu tượng của “thời hoa lửa” nơi tuổi trẻ Việt Nam đã hóa thành bất tử.
Và chúng ta, những người đang sống trong hòa bình hôm nay, xin được cúi đầu trước những bông hoa lửa ấy những người đã gửi lại thanh xuân nơi ngã ba lịch sử, để đất nước được nở hoa trong hòa bình.



