Bài viết

Những Bông Hoa Thép Bên Cầu Hàm Rồng

Hưng Yên01/01/2026Đỗ Thanh Nhàn (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cầu Hàm Rồng – "chiếc xương sườn" nối liền hai miền Nam Bắc – là mục tiêu hủy diệt số một của không quân Mỹ. Chúng tôi, những cô gái dân quân tuổi mười tám, đôi mươi, đã lập trận địa ngay sát chân cầu, thề quyết bảo vệ huyết mạch giao thông của Tổ quốc. Người ta gọi chúng tôi là "Những bông hoa thép", bởi giữa mưa bom bão đạn, chúng tôi vẫn đứng vững bên mâm pháo với nụ cười ngạo nghễ.

Trận đánh ngày 3/4/1965 là trận chiến khủng khiếp nhất. Địch huy động hàng trăm lượt máy bay phản lực hiện đại nhất lúc bấy giờ như Thần sấm, Con ma lao xuống trút bom. Tiếng động cơ gầm rú xé toác không gian, khói đen bao trùm cả một vùng trời. Tôi là pháo thủ số 2, nhiệm vụ là nạp đạn. Những viên đạn cao xạ nặng trịch, nóng hổi, nhưng trong lúc chiến đấu, cái nóng ấy chẳng thấm tháp gì so với ngọn lửa đang rực cháy trong tim.

Cạnh tôi, chị Lan đội trưởng bị một mảnh bom găm vào vai, máu thấm đỏ cả vạt áo xanh. Nhưng chị không hề rời vị trí, tay vẫn cầm cờ chỉ huy, giọng dõng dạc: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Tiếng pháo của ta đồng loạt nổ giòn giã, tạo nên một lưới lửa đan dày đặc. Khi một chiếc máy bay Mỹ bốc cháy, lao xuống biển, cả trận địa reo hò vang dậy. Lúc ấy, chúng tôi quên hết mệt nhọc, quên cả cái chết đang cận kề.

Giữa hai đợt bom, chúng tôi tranh thủ hát những bài ca cách mạng để át đi tiếng gầm rú của giặc. Những gương mặt lấm lem bùn đất và khói súng, nhưng đôi mắt ai nấy đều sáng rực. Chúng tôi biết mình đang đứng ở nơi hiểm nguy nhất, nhưng cũng là nơi vinh quang nhất. Sự kiên cường của những cô gái Hàm Rồng năm ấy đã minh chứng rằng: Không một sức mạnh tàn bạo nào có thể bẻ gãy được ý chí của những con người đang chiến đấu vì độc lập, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn