Khác

Những bông hoa thép Củ Chi

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, vùng đất Củ Chi trở thành một trong những chiến trường ác liệt. Bom đạn liên tục trút xuống, nhưng người dân nơi đây vẫn kiên cường bám đất, bám làng.

Ngày 10 tháng 11 năm ấy, một đội nữ du kích được thành lập.

Ban đầu chỉ có ba người: Nguyễn Thị Nê, Trần Thị Nhỡ và Lê Thị Sương.

Một người hỏi:

— Chị em chúng ta liệu có thể chiến đấu được không?

Lê Thị Sương mỉm cười:

— Chúng ta là phụ nữ, nhưng khi quê hương bị xâm lăng thì chúng ta cũng phải đứng lên bảo vệ quê hương.

Các chị bắt đầu vận động thêm những phụ nữ trong vùng tham gia.

Chẳng bao lâu, đội có thêm nhiều thành viên. Các chị được huấn luyện cách sử dụng súng, bắn tỉa, chống càn, tập kích và phối hợp với các đơn vị khác.

Ban ngày, họ có thể là những người phụ nữ bình dị trong làng.

Nhưng khi có nhiệm vụ, họ trở thành những chiến sĩ nhanh nhẹn và gan dạ.

Một hôm, tin báo cho biết quân địch đang tổ chức một cuộc càn.

Một nữ du kích chạy đến:

— Chị Năm! Địch đang tiến về phía Phú Hòa Đông!

Lê Thị Sương bình tĩnh nói:

— Báo cho các tổ chuẩn bị. Chúng ta phải bảo vệ dân và giữ vững vị trí.

Các nữ du kích nhanh chóng vào vị trí.

Khi quân địch tiến tới, những người phụ nữ tưởng như yếu mềm ấy bất ngờ nổ súng.

Trận chiến diễn ra quyết liệt.

Một chiến sĩ trẻ nói:

— Chúng ta đã khiến chúng bất ngờ!

Người chỉ huy đáp:

— Không được chủ quan. Phải giữ vững đội hình và phối hợp với đồng đội.

Những nữ du kích Củ Chi không chỉ trực tiếp chiến đấu. Họ còn đào hầm, tải đạn, tải lương thực, làm trinh sát, vận động nhân dân và xây dựng cơ sở cách mạng.

Có những ngày sống trong địa đạo, các chị phải chịu đói, khát và thiếu thốn.

Một cô gái trẻ mệt mỏi nói:

— Em nhớ nhà quá.

Người chị nắm tay cô:

— Chúng ta cố gắng thêm một chút. Rồi sẽ có ngày quê hương được bình yên.

Các chị động viên nhau vượt qua những ngày tháng khốc liệt.

Năm 1968, Trung đội nữ du kích Củ Chi cùng các lực lượng khác tham gia tiến công vào huyện lỵ Củ Chi. Những trận đánh táo bạo khiến tiếng tăm của các nữ du kích ngày càng lan rộng.

Những năm sau đó, chiến tranh tiếp tục diễn ra ác liệt.

Có người hy sinh.

Có người bị thương.

Có người bị bắt và chịu tra tấn.

Nhưng những người còn lại vẫn tiếp tục chiến đấu.

Một lời hứa được các chị truyền cho nhau:

— Người còn sống phải lo cho người đã hy sinh.

Sau ngày đất nước thống nhất, những nữ du kích năm xưa trở về cuộc sống đời thường.

Nhiều năm sau, họ gặp lại nhau.

Mái tóc đã bạc, khuôn mặt đã có nhiều nếp nhăn, nhưng khi nhắc về những năm tháng chiến đấu, ánh mắt các chị vẫn sáng lên.

Một người trẻ hỏi:

— Các cô có hối tiếc về những năm tháng tuổi trẻ ấy không?

Một nữ du kích mỉm cười:

— Không. Vì tuổi trẻ của chúng tôi đã được gửi lại cho quê hương.

Ngày nay, Củ Chi đã trở thành một vùng đất thanh bình.

Những con đường ngày trước từng vang tiếng súng nay có tiếng trẻ em đến trường.

Nhưng câu chuyện về những người phụ nữ năm xưa vẫn được kể lại.

Họ đã chứng minh rằng trong những ngày đất nước gian nguy, phụ nữ Việt Nam cũng có thể trở thành những chiến sĩ kiên cường.

Năm 2018, Trung đội Nữ du kích Củ Chi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ

BÀI HỌC

Câu chuyện về Đội Nữ du kích Củ Chi giúp chúng ta hiểu rằng lòng yêu nước không phân biệt nam hay nữ, tuổi tác hay hoàn cảnh.

Các chị đã cho thấy sức mạnh của sự đoàn kết, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Qua đó, chúng ta càng biết trân trọng hòa bình và biết ơn những thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn