Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BÔNG HOA THÉP GIỮA CỐ ĐÔ RỰC LỬA

NHỮNG BÔNG HOA THÉP GIỮA CỐ ĐÔ RỰC LỬA Mùa xuân Mậu Thân 1968, Huế là chiến trường ác liệt nhất miền Nam. Quân giải phóng đã làm chủ thành phố trong 25 ngày đêm, nhưng sau đó Mỹ - Ngụy điên cuồng phản kích tái chiếm. Tại mặt trận cánh Nam thành phố (khu vực ngã tư khách sạn Hương Giang và sân vận động Tự Do), có một đơn vị đặc biệt chốt giữ: Tiểu đội du kích gồm 11 cô gái tuổi đời mười tám, đôi mươi, do chị Phạm Thị Liên chỉ huy. Nhiệm vụ của họ là chặn đường tiến của một tiểu đoàn Thủy quân lục chiến Mỹ thiện chiến, trang bị tận răng với xe tăng yểm trợ.

Phú Thọ19/08/2026Phường Ninh Kiều (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG BÔNG HOA THÉP GIỮA CỐ ĐÔ RỰC LỬA

NHỮNG BÔNG HOA THÉP GIỮA CỐ ĐÔ RỰC LỬA

Mùa xuân Mậu Thân 1968, Huế là chiến trường ác liệt nhất miền Nam. Quân giải phóng đã làm chủ thành phố trong 25 ngày đêm, nhưng sau đó Mỹ - Ngụy điên cuồng phản kích tái chiếm.

Tại mặt trận cánh Nam thành phố (khu vực ngã tư khách sạn Hương Giang và sân vận động Tự Do), có một đơn vị đặc biệt chốt giữ: Tiểu đội du kích gồm 11 cô gái tuổi đời mười tám, đôi mươi, do chị Phạm Thị Liên chỉ huy. Nhiệm vụ của họ là chặn đường tiến của một tiểu đoàn Thủy quân lục chiến Mỹ thiện chiến, trang bị tận răng với xe tăng yểm trợ.

Cuộc chiến không cân sức diễn ra từ sáng đến tối mịt ngày 12/2/1968. 11 cô gái với súng trường CKC và lựu đạn đã dựa vào những bức tường đổ nát, những gốc cây gãy đổ để đánh trả. Lính Mỹ ỷ thế đông quân ào lên như kiến, nhưng cứ lớp này đến lớp khác ngã gục trước những phát súng bắn tỉa chính xác của các cô gái sông Hương.

Có những lúc xe tăng Mỹ húc đổ bờ tường, chồm lên vị trí chốt, các chị đã dũng cảm dùng B40 bắn cháy xe tăng, buộc bộ binh địch phải lùi lại. Suốt cả ngày hôm đó, tiểu đội đã đẩy lùi 4 đợt tấn công của địch, tiêu diệt 120 tên lính Mỹ, bắn cháy 4 xe tăng.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng vô cùng đau đớn. Địch dùng pháo hạm và máy bay ném bom san phẳng khu vực. Lần lượt từng người, từng người trong tiểu đội ngã xuống. Chị Phạm Thị Liên hy sinh khi tay vẫn còn nắm chặt khẩu súng. Tiểu đội phó Đỗ Thị Cúc, người con gái xinh đẹp nhất vùng Vân Dương, cũng ngã xuống ngay sau đó. Cuối cùng, 4 chị đã hy sinh anh dũng, các chị còn lại đều bị thương nhưng đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ vững cửa ngõ thành phố cho đại quân rút lui an toàn.

Bác Hồ khi nghe tin về chiến công này đã gửi thư khen và tặng bài thơ:

"Dõng dạc tay cầm khẩu súng trường

Khôn ngoan dàn trận khắp trong phường

Bác khen các cháu dân quân gái

Đánh giặc Hoa Kỳ phải nát xương".

Hình ảnh 11 cô gái sông Hương dịu dàng với giọng nói ngọt ngào xứ Huế, nhưng khi cầm súng lại trở thành những "bông hoa thép" khiến lính Mỹ khiếp sợ, là biểu tượng đẹp nhất của người phụ nữ Cố đô.

Sự hy sinh của các chị giữa mùa xuân Mậu Thân nhắc nhở chúng ta rằng: Vẻ đẹp thực sự không chỉ nằm ở ngoại hình, mà ở khí phách bên trong. Các chị đã hòa máu mình vào dòng Hương Giang để dòng sông ấy mãi xanh biếc màu hòa bình cho thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn