Bài viết

Những bông hoa thép trên tuyến lửa Trường Sơn (1)

Phú Thọ03/07/2026Đoàn xã An Nghĩa (Đoàn xã An Nghĩa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cô gái mở đường – Những bông hoa thép trên tuyến lửa Trường Sơn

Kính thưa Ban Giám khảo, quý đại biểu, quý thầy cô cùng toàn thể các đồng chí!

Có những con đường được làm nên bằng đất đá, mồ hôi và công sức của con người. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng lòng dũng cảm, bằng tuổi thanh xuân và cả sự hy sinh của biết bao thế hệ.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, có một lực lượng luôn đi trước mỗi đoàn xe, có mặt ở những nơi bom rơi ác liệt nhất. Họ là những nữ thanh niên xung phong – những "cô gái mở đường". Họ không chỉ mở những con đường xuyên núi, băng rừng mà còn mở con đường đi đến ngày toàn thắng của dân tộc.

Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện "Cô gái mở đường – Những bông hoa thép trên tuyến lửa Trường Sơn."

Những năm 1965–1975, để ngăn chặn sự chi viện từ miền Bắc cho chiến trường miền Nam, không quân Mỹ liên tục ném bom xuống tuyến đường Trường Sơn. Có những trọng điểm bị đánh phá hàng chục, thậm chí hàng trăm lần trong một ngày. Đất đá bị cày xới, cây rừng đổ ngổn ngang, hố bom nối tiếp hố bom.

Nhưng cứ sau mỗi trận bom, khi khói bụi còn chưa tan, những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi lại nhanh chóng xuất hiện.

Trên vai là cuốc, xẻng, xà beng; trong tim là lòng yêu nước và khát vọng thống nhất non sông. Họ san lấp hố bom, sửa đường, bắc cầu tạm, dẫn đường cho đoàn xe vượt qua trọng điểm. Có những đêm mưa rừng xối xả, họ vẫn ngâm mình trong bùn đất để giữ cho con đường luôn thông suốt. Có những ngày nắng như đổ lửa, họ vẫn miệt mài làm việc giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Bom đạn không làm họ chùn bước.

Có người vừa lấp xong hố bom thì bom lại trút xuống. Có người bị thương vẫn xin ở lại đơn vị. Có người mãi mãi nằm lại bên những con đường mình từng gìn giữ.

Trong ký ức của các cựu chiến binh Trường Sơn, hình ảnh những cô gái mở đường luôn hiện lên thật đẹp. Giữa màu xanh của núi rừng và màu đỏ của đất bazan, tiếng cười của các chị đã tiếp thêm niềm tin cho những đoàn xe hành quân. Có người vừa hát, vừa xúc đất. Có người động viên đồng đội bằng những câu nói giản dị: "Đường còn thông thì xe còn chạy, xe còn chạy thì miền Nam sẽ thắng."

Chính tinh thần lạc quan ấy đã làm nên sức mạnh kỳ diệu.

Không ít nữ thanh niên xung phong đã gửi lại tuổi xuân nơi Trường Sơn. Những địa danh như Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn, Hang Tám Cô… đã trở thành biểu tượng bất tử về sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam.

Các chị ra đi khi còn rất trẻ. Có người chưa một lần mặc áo cưới. Có người vẫn còn dang dở những lá thư gửi về gia đình. Ước mơ của các chị giản dị lắm: đất nước hòa bình, được trở về quê hương, được sống những ngày bình yên như bao người khác. Nhưng các chị đã chọn hy sinh để hàng triệu người được sống trong độc lập, tự do.

Hôm nay, trên những cung đường Trường Sơn năm xưa, xe cộ nối nhau qua lại, những cánh rừng xanh đã hồi sinh và cuộc sống đang đổi thay từng ngày. Mỗi con đường ấy đều có dấu chân, mồ hôi và cả máu của những cô gái mở đường.

Kính thưa quý vị!

Tuổi trẻ hôm nay không còn đối mặt với bom đạn chiến tranh, nhưng vẫn có những "con đường" mới cần được mở.

Đó là con đường của tri thức, khoa học, chuyển đổi số, khởi nghiệp, bảo vệ môi trường, xây dựng nông thôn mới và phát triển quê hương. Mỗi đoàn viên, thanh niên hãy tiếp nối tinh thần xung kích của những cô gái mở đường bằng ý chí vượt khó, tinh thần sáng tạo và khát vọng cống hiến.

Hãy học tập thật tốt, lao động thật chăm chỉ, sống có trách nhiệm với cộng đồng và luôn sẵn sàng đảm nhận những việc khó. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân các thế hệ cha anh đã hy sinh vì Tổ quốc.

Xin mượn lời kết để gửi gắm thông điệp của câu chuyện hôm nay:

"Những cô gái mở đường đã dùng tuổi thanh xuân để viết nên những con đường của chiến thắng. Hôm nay, ngọn lửa ấy được trao lại cho thế hệ trẻ. Hãy tiếp tục mở những con đường của tri thức, của khát vọng và của cống hiến, để Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và hạnh phúc."

Xin trân trọng cảm ơn!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn