Những Bông Hoa Trắng Giữa Khói Lửa-NDC
Mỗi sáng thức dậy, tôi nhìn quanh trạm: băng, thuốc, những người lính còn tỉnh, còn hôn mê… tất cả hòa vào mùi khói thuốc, mùi đất nát. Chúng tôi phải làm việc không ngừng, bất kể bom nổ gần hay mưa dầm.
Một hôm, một thanh niên 17 tuổi được đưa vào trạm với vết thương sâu ở chân. Tôi dìu cậu vào giường, lau mồ hôi và lắng nghe cậu kể về làng mình. Tôi thấy trong đôi mắt cậu: nỗi sợ nhưng cũng có quyết tâm — giống như những bông hoa dại vươn lên giữa đồi cháy.


