Những bông hoa trên đá
Giữa những dãy núi trập trùng của Trường Sơn, có những con đường không được trải nhựa ngay từ đầu. Chúng sinh ra từ đá, từ mồ hôi, từ cuốc xẻng, và từ những đôi tay còn rất trẻ. Người ta gọi đó là những con đường “trên đá”. Và giữa những con đường ấy, có những “bông hoa” không mọc trong vườn. Mà mọc giữa chiến tranh. Ở một trọng điểm mở đường thuộc vùng rừng núi Quảng Trị, đơn vị thanh niên xung phong của Hạnh được giao nhiệm vụ san đá, phá núi để thông đường cho xe ra tiền tuyến. Đá ở đây không chỉ cứng. Mà như muốn giữ chặt cả núi rừng. Mỗi nhát cuốc xuống là một lần bật máu tay. Mỗi tảng đá bật lên là một lần mồ hôi hòa vào đất đỏ. Hạnh mới hai mươi tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Cô nhỏ người, nhưng đôi mắt thì luôn sáng. Đồng đội hay nói: – Con bé này yếu mà lì. Hạnh chỉ cười: – Không mở được đường thì xe biết đi đâu? Ngày đầu tiên đến trọng điểm, Hạnh đứng nhìn vách núi dựng đứng trước mặt. Một người chỉ huy nói: – Đây là đá sống. Phải mở bằng được. Không ai trả lời. Chỉ có tiếng cuốc đập vào đá vang lên khô khốc. Những ngày sau đó, họ làm việc trong mưa bom và bụi đá. Có khi vừa san xong một đoạn, bom lại đánh xuống. Đá sập. Đường lại bị chặn. Họ lại làm lại từ đầu. Không ai than. Không ai bỏ cuộc. Một đêm, khi nghỉ bên sườn núi, Hạnh ngồi tựa vào tảng đá lớn. Bên cạnh là Nam – đồng đội cùng tiểu đội. Nam đưa cho Hạnh một nắm hoa dại nhỏ, mọc len giữa khe đá. – Nhìn này. Hạnh nhận lấy. Những bông hoa nhỏ xíu, yếu ớt, nhưng vẫn sống được giữa nơi tưởng như không có sự sống. Nam nói khẽ: – Ở đây, đá cũng không giữ được hết mọi thứ. Hạnh mỉm cười: – Vậy thì mình càng phải mở đường cho nó. Có những ngày, họ phải trèo lên vách đá dựng đứng để khoan, để phá, để mở từng mét đường. Tay trầy xước. Vai mỏi rã rời. Nhưng phía dưới, những đoàn xe vẫn chờ. Và phía trước, con đường vẫn chưa thông. Một trận đánh lớn xảy ra gần đó. Đất đá sạt xuống liên tục. Một đoạn đường vừa mở bị phá hủy hoàn toàn. Nhiều người lặng đi. Nhưng Hạnh chỉ đứng dậy, phủi bụi trên áo: – Làm lại. Nam kéo tay cô: – Nguy hiểm lắm! Hạnh nhìn vách đá: – Nếu mình dừng lại, con đường sẽ chết. Câu nói ấy không lớn. Nhưng đủ để cả đội lại cầm cuốc đứng lên. Nhiều năm sau hòa bình, con đường năm xưa đã trở thành tuyến đường lớn chạy xuyên qua núi rừng Trường Sơn. Xe cộ đi qua êm ả. Không còn tiếng bom. Không còn đá sập. Chỉ còn gió thổi qua những vách núi đã được mở. Người ta dựng bia tưởng niệm những thanh niên xung phong đã ngã xuống nơi đây. Trên bia không ghi họ đã mở bao nhiêu mét đường. Chỉ ghi một dòng ngắn: “Những người đã biến đá thành đường sống.” Có người đi qua, nhặt được bên vách đá cũ một nhành hoa dại. Nhỏ bé. Mỏng manh. Nhưng vẫn mọc lên từ nơi tưởng như không thể. Và người ta hiểu: Những bông hoa trên đá không chỉ là hoa. Mà là những con người đã sống, đã chiến đấu, và đã để lại sự sống cho hôm nay nở ra từ chính nơi khắc nghiệt nhất.



