NHỮNG BÔNG HOA TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bà Trương Thị Trực là một trong những nữ thanh niên xung phong tham gia phục vụ trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Dù tuổi đời còn rất trẻ, bà cùng đồng đội đã vượt qua bom đạn ác liệt, ngày đêm bám đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt cho các đoàn xe vận chuyển vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam. Những ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc vẫn luôn vẹn nguyên trong tâm trí bà.
Nhắc đến những năm tháng thanh xuân của mình, bà Trương Thị Trực không nhớ hết bao nhiêu lần đối mặt với bom đạn, nhưng bà vẫn nhớ như in ngày rời quê hương để tham gia lực lượng Thanh niên xung phong.
Khi ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô gái trẻ Trương Thị Trực đã viết đơn tình nguyện lên đường, mang theo khát vọng góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Nhiệm vụ của đơn vị bà là bảo đảm giao thông trên các tuyến đường vận tải chiến lược. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá, ném bom xuống các trọng điểm giao thông. Ban đêm, lực lượng thanh niên xung phong lại khẩn trương ra đường san lấp hố bom, sửa chữa cầu cống, phát quang cây đổ để các đoàn xe kịp thời hành quân.
Bà kể rằng có những đêm vừa lấp xong hố bom thì máy bay địch quay lại đánh phá. Đất đá còn chưa kịp lắng xuống, mọi người đã lao ra làm nhiệm vụ. Ai cũng hiểu rằng nếu tuyến đường bị tắc, hàng hóa và vũ khí sẽ không thể đến được chiến trường.
Một kỷ niệm khiến bà nhớ mãi là vào một đêm mưa lớn, đơn vị nhận tin có đoàn xe quân sự chuẩn bị đi qua nhưng một đoạn đường vừa bị bom đánh sập. Không quản hiểm nguy, cả đội nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Dưới ánh đèn pin yếu ớt và trong tiếng máy bay địch gầm rú từ xa, mọi người dùng cuốc, xẻng, sức người để san đất, lấp hố bom.
Sau nhiều giờ làm việc liên tục, tuyến đường được khôi phục. Khi những chiếc xe đầu tiên an toàn vượt qua, tất cả đều vỡ òa trong niềm vui. Đối với họ, đó là phần thưởng lớn nhất sau những giờ phút căng mình giữa mưa bom bão đạn.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Những bữa cơm đạm bạc, những cơn sốt rét rừng hay những lần hành quân trong mưa gió là chuyện thường ngày. Nhưng điều bà nhớ nhất chính là tình đồng chí, đồng đội. Mọi người luôn yêu thương, đùm bọc và sẵn sàng sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm trong lúc khó khăn nhất.
Nhiều đồng đội của bà đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường Trường Sơn. Mỗi lần nhắc đến họ, bà không khỏi xúc động. Theo bà, sự hy sinh của các thế hệ đi trước là nền tảng để đất nước có được hòa bình, độc lập như ngày hôm nay.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, bà Trương Thị Trực vẫn luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho thế hệ trẻ. Bà mong các cháu thanh thiếu niên hôm nay luôn biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm, chăm chỉ học tập và cống hiến cho quê hương, đất nước.



