Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BÔNG HOA TRONG LỬA

Những năm tháng chiến tranh, đất nước chìm trong khói lửa. Nhưng giữa bom đạn khốc liệt, vẫn có những con người bình dị tỏa sáng như những bông hoa nở giữa lửa đỏ

Quảng Trị31/03/2026Trần Thị Thảo Nguyên (Thuế cơ sở 2 tỉnh Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, đất nước chìm trong khói lửa. Nhưng giữa bom đạn khốc liệt, vẫn có những con người bình dị tỏa sáng như những bông hoa nở giữa lửa đỏ. Ở một vùng quê nhỏ ven sông, có một cô gái tên Cầm. Cầm mới tròn mười tám tuổi khi quyết định viết đơn tình nguyện tham gia đội thanh niên xung phong. Cha mẹ cô ban đầu không muốn con gái đi xa, nhưng Cầm chỉ nhẹ nhàng nói: “Đất nước mình đang cần, con không thể đứng nhìn.” Ngày lên đường, Cầm khoác chiếc ba lô nhỏ, trong đó chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và một bức ảnh gia đình. Cô cùng các bạn trẻ khác nhận nhiệm vụ mở đường, tải đạn, và san lấp hố bom trên tuyến đường vận tải quan trọng. Công việc của họ vô cùng gian khổ. Ban ngày máy bay địch rải bom, ban đêm họ lại lặng lẽ ra đường sửa đường, gạt đất, kéo gỗ lấp hố bom để những chuyến xe kịp ra tiền tuyến. Có những đêm trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng cuốc xẻng và hơi thở gấp gáp của các chiến sĩ trẻ. Mồ hôi hòa cùng đất đỏ, nhưng không ai than vãn. Cầm là người nhỏ bé nhất trong đội, nhưng lại luôn xung phong làm việc khó. Có lần, một quả bom chưa nổ nằm ngay giữa con đường. Nếu không xử lý kịp, đoàn xe vận tải sẽ bị chặn lại. Cầm bước lên trước, giọng bình tĩnh: “Để mình thử kiểm tra.” Các đồng đội nín thở nhìn theo từng bước chân của cô. Sau vài phút căng thẳng, Cầm ra hiệu an toàn. Con đường lại được thông suốt. Đêm đó, những chiếc xe chở lương thực và vũ khí tiếp tục lăn bánh ra mặt trận. Nhiều năm sau chiến tranh, con đường ấy đã trở thành con đường nhựa phẳng lì. Hai bên là những cánh đồng xanh mướt và những ngôi nhà mới mọc lên. Người dân trong vùng vẫn kể cho con cháu nghe về những cô gái thanh niên xung phong năm xưa – những người đã sống, đã cống hiến tuổi trẻ của mình trong “thời hoa lửa”. Cầm giờ đây đã là một bà lão tóc bạc. Mỗi khi đi qua con đường cũ, bà lại mỉm cười. Trong ký ức của bà, những ngày tháng gian khổ ấy không chỉ là bom đạn và hiểm nguy. Đó là tuổi trẻ. Là lòng yêu nước.

Là những bông hoa đã nở rực rỡ trong lửa đỏ của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn