NHỮNG BÔNG HOẠT TRONG LÒNG ĐẤT CỦ CHI
Đầu năm 1967, vùng đất Củ Chi (Thành phố Hồ Chí Minh) – "Đất thép thành đồng" ngay sát cửa ngõ Sài Gòn – trở thành tâm điểm của chiến dịch "Cedar Falls" (Thác Cedar). Đây là cuộc càn quét khổng lồ do Quân đội Mỹ phát động với hàng chục ngàn lính tinh nhuệ, hàng trăm xe tăng, máy bay trinh sát và "đội quân chuột cống" (lính Mỹ chuyên bò ngầm) hòng đập tan căn cứ cách mạng Củ Chi.
Kẻ thù trút xuống Củ Chi hàng vạn tấn bom, chất độc hóa học và dùng xe hủi ủi bằng phẳng từng rặng tre, từng ngôi nhà lá. Chúng tuyên bố sẽ biến Củ Chi thành một "vùng đất chết", một bề mặt trọc lóc không còn một mầm sống.
Thế nhưng, ngay dưới lớp đất đỏ cày xới ấy, ngọn lửa cách mạng vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hàng trăm ki-lô-mét Địa đạo Củ Chi – hệ thống đường hầm ngầm lắt léo nhiều tầng nằm sâu dưới lòng đất – chính là "pháo đài bất tử" của quân dân vùng ven.
Bám trụ giữa lòng địa đạo ấp Phú Hiệp (xã Phú Mỹ Hưng) là Tiểu đội nữ du kích Củ Chi, do chị Nguyễn Thị Nép (Chín Nép) – cô gái Củ Chi mới tròn 19 tuổi – làm Tiểu đội trưởng.
Dưới nón lá và dải khăn rằng quàng cổ nhuốm đỏ màu đất bazan, 8 cô gái trong tiểu đội tuổi đời chỉ từ 16 đến 20. Họ vốn là những cô gái quê lam lũ quanh năm làm nương rẫy. Nhưng khi quê hương chìm trong khói bom, các chị đã tay cuốc tay xẻng tự tay đào hàng ngàn mét đường hầm, tự chế mìn bẫy và cầm chắc khẩu súng tiểu liên AK để bảo vệ bản làng.
Cuộc sống dưới lòng đất tối om, ngột ngạt ngoài sức tưởng tượng. Đường hầm chỉ vừa hẹp cho một người trườn qua. Đèn dầu chập chờn chỉ dám thắp lên vài phút rồi tắt để tiết kiệm oxy. Thiếu ánh sáng mặt trời, da thịt các chị xanh xao, nhưng đôi mắt ai nấy đều rực sáng niềm tin sắt đá.
Sáng ngày 18 tháng 1 năm 1967.
Một đại đội lính Mỹ thuộc Sư đoàn 25 "Tia chớp nhiệt đới" có xe tăng M113 hỗ trợ càn quét vào khu vực Phú Hiệp. Chúng mang theo súng phun lửa, lựu đạn cay và dòm ngó từng gốc cây hòng tìm kiếm nắp hầm địa đạo.
Nằm nấp dưới ngách hầm bí mật cách mặt đất chỉ nửa mét, Chín Nép cùng các nữ du kích nín thở. Qua lỗ thông hơi nhỏ bằng ngón tay ngụy trang khéo léo trong bụi cỏ khô, Chín Nép quan sát thấy tàn quân Mỹ đang nhét các ống hơi độc phốt-pho xuống một đoạn hầm ngách phía Đông.
Khói độc xộc xuống làm cổ họng các chị đắng ngắt, mắt cay xè. Nhưng không một ai nao núng.
– "Mấy chị em chú ý!" – Chín Nép thì thầm qua lòng hầm chật hẹp – "Kẻ thù đông, nhưng chúng sợ lòng đất Củ Chi. Ta dùng thế trận nở hoa trong lòng địch, đánh xuất quỷ nhập thần!"
Chín Nép cùng ba chiến sĩ nhanh chóng trườn qua dải hầm ngách thứ hai, dẫn ra một lỗ chui bí mật ngay sau lưng đồn dã chiến của lính Mỹ.
Cạch!
Chiếc nắp hầm bằng đất ngụy trang nhẹ nhàng hé mở.
Chín Nép nhổm người lên khỏi mặt đất. Khẩu súng AK trên tay chị nhả đạn giòn giã. Hai chiến sĩ đi cùng nhanh tay quăng những quả lựu đạn mìn bẫy tự chế vào đúng đội hình lính Mỹ đang hoảng loạn tìm chỗ nấp.
TẠCH! TẠCH! TẠCH!... BÙNG...!
Tiếng nổ đanh thép vang lên giữa bãi đất trống. Bị tấn công bất ngờ từ chính "lòng đất dưới chân mình", toán lính Mỹ hoảng loạn tháo chạy tháo thân, bỏ lại nhiều xác chết và vũ khí.
Ngay sau khi trút xong băng đạn, Chín Nép cùng các đồng đội lại nhanh chóng thụt người xuống hầm, đậy nắp ngụy trang kéo vệt cỏ khô che đậy. Chỉ vài giây sau, khi pháo binh địch dội bom dữ dội xuống khu vực vừa nổ súng thì các chị đã trườn sang một phân khu địa đạo khác cách đó hàng trăm mét.
Lúc hiện ra ở gò đất phía Đông bắn ngã lính Mỹ, lúc lại chui lên từ hốc tre phía Tây quăng lựu đạn tiêu diệt xe tăng địch, Đội nữ du kích Củ Chi đã làm cho lực lượng Sư đoàn 25 Mỹ điên đảo, hoang mang tột độ. Chúng không thể hiểu nổi vì sao những người phụ nữ nhỏ nhắn lại có thể biến mất kỳ diệu và xuất hiện xuất thần như những bóng ma giữa lòng đất.
Suốt hơn 20 ngày đêm kiên cường bám trụ địa đạo, Chín Nép cùng Tiểu đội nữ du kích đã đập tan hàng chục đợt tiến công của giặc, bắn cháy 2 xe bọc thép M113, tiêu diệt hàng chục tên địch, bảo vệ an toàn cho cơ quan căn cứ và hàng ngàn đồng bào trú ẩn dưới lòng đất.
Chiến công của Đội nữ du kích Củ Chi trong chiến dịch "Thác Cedar" năm 1967 đã đi vào lịch sử như một thiên kỳ tích của nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam. Bằng sự mưu trí, quả cảm và ý chí quật cường, các chị đã góp phần chứng minh cho thế giới thấy: Không một máy móc, bom đạn hiện đại nào có thể khuất phục được lòng yêu nước của con người Việt Nam.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc ấy, quân dân Củ Chi đã vinh dự được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam Việt Nam phong tặng 16 chữ vàng kiêu hãnh: "Đất thép thành đồng, trúng dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc".
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ thời hoa lửa ấy. Củ Chi hôm nay đã trở thành một vùng đất xanh tươi, giàu đẹp với những cánh đồng lúa bạt ngàn, những khu công nghiệp sầm uất và những trang trại cây ăn trái trĩu quả.
Hệ thống Địa đạo Củ Chi năm xưa nay đã trở thành Di tích Lịch sử Quốc gia đặc biệt. Mỗi lần bước chân xuống những đường hầm ngầm đẫm ký ức ấy, thế hệ hôm nay và du khách quốc tế lại nghiêng mình bàng hoàng trước sức mạnh phi thường của chị Chín Nép và những người con "Đất thép". Tinh thần ấy mãi là ngọn đuốc thắp sáng lòng tự hào dân tộc, nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay luôn trân trọng giá trị của độc lập, tự do và tiếp tục cống hiến để xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu mạnh.



