Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BÔNG HỒNG THÉP TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN HUYỀN THOẠI

Phú Thọ10/11/2025Sưu tầm (ĐOÀN XÃ ĐÔNG THÀNH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từng vào sinh ra tử trong bom đạn, các nữ chiến sĩ Trường Sơn huyền thoại năm xưa không chỉ là hiện thân là những người viết nên trang sử hào hùng của dân tộc mà đáng trân trọng hơn, trở về sau chiến tranh, họ lại miệt mài tiếp tục lan tỏa, gieo nên những giá trị nhân văn đến các thế hệ hôm nay và mai sau.

Thanh xuân giữa mưa bom bão đạn

Năm 1965, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Lê Thị Luận (quê Thanh Hóa), khi ấy vừa tròn 17 tuổi viết đơn xin tham gia lực lượng thanh niên xung phong để cống hiến tuổi xuân trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Ký ức của người con gái ấy vẫn hằn sâu những năm tháng miệt mài “xẻ núi, san lấp hố bom”; dũng cảm xếp hàng làm “cọc tiêu sống” dẫn lối cho từng đoàn xe chở vũ khí, lương thực ra chiến trường.

Những lần suối lũ dâng cao chia cắt giao thông, bà và nhiều đồng đội lấy ván gỗ đặt lên vai tạo nên những “cầu người” vững chãi, đưa thương binh về tuyến sau chữa trị.

Bà nhớ lại: "Đường 20 ngày đó có những vị trí có mật độ bom đạn thuộc loại ác liệt nhất Trường Sơn. Trọng điểm ATP, nơi có cua chữ A, ngầm Ta Lê, đèo Phu La Nhích trở thành 'tử địa' khi địch dùng B-52 và máy bay cường kích 'cày xới' ngày đêm. Nhưng bom ngừng rơi, những cô gái trẻ lại tay cuốc, tay xẻng thông đường để những chuyến xe ta băng băng qua".

Gian khổ. Lằn ranh sống chết mong manh nhưng đó cũng là những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của những cựu nữ chiến sĩ rừng Trường Sơn.

Viết đơn ra chiến trường khi vừa tròn 17 tuổi, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên chiến sĩ Sư đoàn Công binh 473, Đoàn 559 khi ấy đã chọn cống hiến thanh xuân cho đất nước thay vì cắp sách đến trường.

Trong những vui buồn nơi chiến trường, ký ức về những đồng đội đã hi sinh ở tuổi thanh xuân giữa Trường Sơn vẫn khiến bà ám ảnh đến tận hôm nay.

“Sau những trận bom như trút nước là những đống tro tàn, vùi lấp nhiều đồng đội. Chị em chúng tôi nén đau thương đào bới đưa họ ra khỏi đó để chị em được an nghỉ một cách chu tất nhất. Có những đồng đội bị đá tảng đè, sức người không thể dịch nổi nên họ mãi nằm lại ở đó”, bà Bình nghẹn ngào nhớ lại.

Đó còn là những ngày tháng lội suối, băng rừng vá đường, lấp suối để bảo đảm thông tin liên lạc thông suốt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn