Những "bóng ma" dưới đáy biển và cuộc đấu trí với tàu khu trục Mỹ - Ký ức của Cựu chiến binh, Thuyền trưởng tàu không số Nguyễn Văn Hiệu
Nếu những chiếc "Tàu không số" là huyền thoại trên mặt biển, thì những người lính trên những con tàu ấy là những "bóng ma" của đại dương. Họ đi không dấu, ở không nhà, chết không để lại tên. Một trong những người còn sống sót để kể lại câu chuyện về cuộc đấu trí "cân não" với tàu khu trục Mỹ trên vùng biển quốc tế năm 1965 chính là ông Nguyễn Văn Hiệu (bí danh Hiệu "biển"), một thuyền trưởng gan dạ của Đoàn 125.
1. Hành trình "đi vào cõi chết" giữa lòng địch
Năm 1965, khi Mỹ bắt đầu chiến dịch "Market Time" (Chợ phiên) nhằm phong tỏa toàn bộ bờ biển miền Nam Việt Nam, chúng dùng máy bay trinh sát P2V, tàu khu trục trang bị radar hiện đại dày đặc trên biển. Tàu của ông Hiệu nhận lệnh chở 50 tấn vũ khí, trang bị vào bến Tư Hiền (Thừa Thiên Huế).
Ông Hiệu kể lại: "Lúc đó, tàu của chúng tôi đi giữa "lưới lửa". Ban ngày phải giả dạng tàu đánh cá nước ngoài, ban đêm tắt đèn, tắt máy, lợi dụng sóng biển để lướt đi. Có một đêm, chiếc tàu khu trục Mỹ tiến lại gần, cách tàu chúng tôi chỉ vài trăm mét. Nó bật đèn pha quét dọc thân tàu chúng tôi. Tim ai cũng đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nếu bị phát hiện, kíp nổ thuốc nổ dưới khoang tàu đã được tôi cầm sẵn trên tay. Chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần tan xác cùng vũ khí."
2. Chiến thuật "cắt đuôi" bằng sự liều lĩnh
Để vượt qua tàu Mỹ, ông Hiệu đã đưa ra một quyết định táo bạo: Chờ khi tàu địch áp sát, ông ra lệnh cho toàn bộ thủy thủ mặc quần áo rách rưới, cầm cờ của một nước trung lập, đồng thời cho tàu chạy ngược dòng nước xoáy vào khu vực bãi đá ngầm mà tàu khu trục lớn của Mỹ không thể tiến vào.
"Tàu Mỹ thấy chúng tôi lao vào bãi đá thì tưởng chúng tôi là lũ 'ngư dân' dại dột, chắc chắn sẽ bị sóng đánh tan xác hoặc mắc cạn nên chúng bỏ đi để tránh rắc rối. Ngay khi chúng vừa quay đầu, chúng tôi lập tức chuyển hướng, nổ máy hết công suất thoát ra ngoài. Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy tử thần đứng ngay sau lưng mình."
3. Sự hy sinh thầm lặng
Ông Hiệu tâm sự, ông không bao giờ gọi mình là anh hùng. Ông gọi những người đồng đội đã nằm lại dưới đáy biển là những người anh hùng thực sự. "Có những chuyến tàu, chúng tôi bị địch bắn phá, tàu chìm, anh em bị trôi dạt trên biển hàng tuần. Nhiều người đã hy sinh vì kiệt sức, vì cá mập. Nhưng khi được hỏi, họ vẫn nói rằng: 'Thà chết để giữ bí mật đường đi còn hơn sống mà để lộ tuyến đường xương máu của đồng đội'."
Hiện nay, ông Hiệu sống trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Hải Phòng, ngày ngày vẫn ra cầu cảng nhìn về phía biển. Với ông, biển không chỉ là nơi ông từng chiến đấu, mà là nơi lưu giữ linh hồn của hàng trăm đồng đội, những người đã mãi mãi nằm lại với đại dương xanh.


