Những "bóng ma" gánh nước cứu hỏa ở phố Khâm Thiên
Những "bóng ma" gánh nước cứu hỏa ở phố Khâm Thiên
Khi còi báo động phòng không hú vang bầu trời Hà Nội tháng 12/1972, người dân vội vã đổ xuống hầm trú ẩn. Nhưng có một nhóm người lại chạy ngược hướng. Đó là tổ gánh nước cứu hỏa tự quản của phố Khâm Thiên, dẫn đầu là bác Sinh, một thợ làm giày da trung niên.
B52 dội bom, cả khu phố Khâm Thiên chìm trong biển lửa, vòi rồng của xe chữa cháy thành phố không thể tiếp cận được vì đất đá, hố bom chặn kín lối đi. Giữa làn khói đen kịt, đậm đặc và nóng rát, bác Sinh cùng năm thanh niên trong tổ vai gánh hai sọt nước, chân đất băng qua những bức tường đang đổ sập.
Nước chữa cháy không phải lấy từ vòi nước máy đã bị cắt, mà họ múc từng gáo nước từ các ao tù, giếng khơi trong ngõ sâu. Da thịt họ bị tàn lửa bỏng rộp, khói bám đen kịt khiến họ trông như những "bóng ma" di động trong màn đêm rực lửa.
Họ gánh nước dập những đám cháy nhỏ lẻ, ngăn không cho lửa bén vào các hầm trú ẩn tập thể nơi hàng trăm người già và trẻ em đang kẹt bên dưới. Đêm ấy, tổ của bác Sinh đã cứu sống hơn ba mươi mạng người khỏi bị ngạt khí độc. Khi bình minh lên, người ta thấy họ ngồi bệt bên một góc tường đổ, gương mặt cười rạng rỡ dù hai vai đã rách da, rướm máu đỏ tươi.



