Cựu Thanh niên xung phong

Những bóng trắng bất tử trên cung đường máu lửa

Lê Thị Huệ (Cựu TNXP). Địa chỉ: Xã Xuân Lộc, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Đơn vị: Đại đội 16 – Thanh niên xung phong Quảng Bình (Phục vụ tại trọng điểm phà Xuân Sơn).

Hải Phòng29/03/2026Nguyễn Thị Phương (xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

O Huệ nhấp ngụm nước lá, giọng O trầm bổng theo nhịp sóng: "Cháu ạ, vùng đất Bố Trạch ngày ấy là cái túi hứng bom của giặc Mỹ. Chúng đánh phá điên cuồng các bến phà, cầu cống để chặn đường chi viện vào miền Nam. Xe vận tải của ta hồi đó chỉ dám đi ban đêm, mà đi là phải tắt hết đèn pha để tránh máy bay trinh sát. Cháu cứ tưởng tượng, đường rừng mịt mù, một bên là vách đá, một bên là vực sâu, lại đầy rẫy hố bom và bom nổ chậm chưa nổ. Nếu không có người dẫn đường, xe chỉ cần chệch bánh một chút là tan xác. Lúc đó, chúng o được giao nhiệm vụ phải làm sao để xe 'thông' bằng mọi giá."

O dừng lại, khẽ mỉm cười khi nhớ về sự thông minh, gan dạ của chị em mình: "Hồi đó không có đèn tín hiệu, không có biển báo. Tụi o nghĩ ra cách: lấy những chiếc áo lót trắng bên trong, hoặc dùng vôi trắng bôi lên vai áo quân nhu bạc màu. Đêm tối trời, màu trắng ấy nổi bật lên giữa rừng đen. Cứ mỗi đoạn đường nguy hiểm hay có bom nổ chậm, chúng o lại đứng thành một hàng dài dọc mép đường. Các anh lái xe cứ nhìn theo những 'bóng trắng' ấy mà giữ vững tay lái. Chúng o đứng đó, chân dẫm lên đất đá còn nóng hổi khói bom, mặc kệ máy bay địch gầm rú ngay trên đầu."

Ánh mắt O Huệ bỗng trở nên kiên định, giọng O đanh lại: "Có đêm, giặc Mỹ rải bom từ trường và bom nổ chậm dày đặc một đoạn đèo. Công binh chưa kịp rà phá hết nhưng đoàn xe chở đạn cần vào chiến trường ngay trước khi trời sáng. Đơn vị o cử 12 chị em ra đứng làm cọc tiêu. Chúng o biết rõ dưới chân mình có thể là một quả bom nổ chậm sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào. Nhưng không một ai rời vị trí. O nhớ người chị tiểu đội trưởng hô: 'Các em đứng im! Xe là máu, hàng là tim, chúng ta là mạch máu!'. Xe qua, bụi đất mù mịt, chúng o đứng như những pho tượng trắng. Có anh lái xe dừng lại, thò đầu ra cửa kính khóc nức nở: 'Các em ơi, sống nhé, để ngày mai anh ra đón!'."

Nước mắt O Huệ chảy dài, O lấy vạt áo thấm nhẹ: "Đêm ấy, xe thông rồi, nhưng một quả bom nổ chậm bất ngờ phát hỏa. Hai người chị em của o đã ngã xuống ngay tại vị trí đứng làm cọc tiêu. Lúc chúng o chạy lại, chiếc áo trắng của các chị đã nhuộm đỏ máu, nhưng gương mặt vẫn hướng về phía đoàn xe đã đi xa. Sau này, mỗi khi đi qua những đoạn đường đèo tối tăm, o vẫn thấy như có những bóng trắng đang đứng đó dẫn lối. Những 'cọc tiêu sống' ấy không bao giờ chết, họ chỉ hóa thành những vì sao dẫn đường cho dân tộc mình đi qua bóng tối của chiến tranh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bóng trắng bất tử trên cung đường máu lửa | Câu chuyện thời hoa lửa