Bài viết

Những bữa cơm giữa rừng

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đơn vị chúng tôi hành quân đã nhiều ngày trong rừng sâu. Con đường mòn quanh co, ẩm ướt, lúc nào cũng vắng ánh nắng. Mỗi bước chân đều nặng trĩu bởi bùn đất, bởi ba lô và bởi cả sự im lặng kéo dài giữa những người lính trẻ.

Hôm ấy, khi mặt trời vừa khuất sau dãy núi, chỉ huy cho dừng lại bên một con suối nhỏ để nghỉ tạm. Nước suối trong vắt, chảy róc rách như một tiếng thở dài giữa rừng già. Ai nấy đều mệt lả, ngồi dựa lưng vào gốc cây, tháo ba lô xuống mà không nói với nhau một lời.

Bữa ăn tối hôm đó chỉ có nắm cơm vắt đã nguội và một ít muối trắng gói trong lá. Không có thức ăn nóng, không có ánh lửa lớn, chỉ có vài hòn than nhỏ đủ để giữ chút hơi ấm.

Một đồng đội trẻ của tôi, còn rất ít tuổi, cầm nắm cơm trên tay rồi bật cười. Tiếng cười nhẹ nhưng vang lên giữa không gian tĩnh lặng:

“Sau này về nhà, chắc tôi không dám ăn cơm nguội nữa.”

Câu nói ấy khiến tất cả chúng tôi khựng lại. Không ai đáp lời, không ai cười theo. Chỉ có tiếng suối vẫn chảy, đều đều như không quan tâm đến những con người đang ngồi bên bờ đá.

Tôi nhìn nắm cơm trong tay mình. Nó không ngon, không nóng, thậm chí hơi khô và cứng. Nhưng giữa rừng sâu, giữa những ngày bom đạn có thể ập đến bất cứ lúc nào, nắm cơm ấy lại trở thành điều quý giá nhất.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu một điều rất rõ:
còn được ngồi ăn nắm cơm nguội hôm nay, nghĩa là chúng tôi vẫn còn sống.

Đêm đó, chúng tôi không nói nhiều nữa. Chỉ lặng lẽ ăn, lặng lẽ nghe tiếng rừng, và lặng lẽ giữ trong lòng một niềm tin giản dị: ngày mai vẫn còn một bữa cơm khác, ở một nơi nào đó yên bình hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn