NHỮNG BỮA CƠM THỜI CHIẾN
Thời chiến tranh, ăn được một bữa cơm trọn vẹn là điều vô cùng hiếm hoi. Gạo ít, khoai sắn nhiều. Mỗi bữa ăn đều phải tính toán kỹ lưỡng. Cơm vừa đặt lên bếp là đã nơm nớp lo sợ, vì chỉ cần khói bay lên là máy bay có thể phát hiện.
Thời chiến tranh, ăn được một bữa cơm trọn vẹn là điều vô cùng hiếm hoi. Gạo ít, khoai sắn nhiều. Mỗi bữa ăn đều phải tính toán kỹ lưỡng. Cơm vừa đặt lên bếp là đã nơm nớp lo sợ, vì chỉ cần khói bay lên là máy bay có thể phát hiện.
Có những ngày, bữa cơm bị gián đoạn liên tục. Nghe tiếng máy bay là phải bỏ nồi, ôm chạy xuống hầm. Khi yên mới lên nấu tiếp. Có hôm nồi cơm bị nấu đi nấu lại mấy lần, cơm thì khê, khoai thì sượng, nhưng không ai dám than. Ai cũng hiểu rằng, còn ăn được là còn sống.
Tôi nhớ rõ hình ảnh mẹ tôi bẻ đôi củ khoai, phần lớn đưa cho con, phần nhỏ giữ lại cho mình. Mẹ ăn rất chậm, như để kéo dài cảm giác no. Khi tôi hỏi sao mẹ không ăn nhiều hơn, mẹ chỉ xoa đầu tôi, bảo rằng mẹ quen rồi. Sau này nghĩ lại, tôi mới hiểu đó là sự hy sinh lặng thầm của những người mẹ thời chiến.
Những bữa cơm trong hầm đất, trong tiếng bom xa gần, tuy đạm bạc nhưng chứa đựng tình thương vô bờ. Chính những ngày đó đã dạy tôi biết quý trọng từng hạt gạo và hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có.


