NHỮNG BỮA CƠM VỘI BÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ vận tải tại biên giới phía Bắc, bác Nguyễn Văn Lộc cùng đồng đội thường có những bữa cơm vội bên đường hành quân. Dù điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn, những bữa ăn giản dị ấy vẫn chứa đựng tinh thần lạc quan và tình đồng đội sâu sắc. Đây là ký ức bình dị nhưng rất đáng nhớ trong đời lính của bác.
Người viết nhận ra rằng giữa chiến trường gian khó, những điều giản dị nhất lại thường để lại nhiều ký ức sâu sắc nhất. Đối với bác Nguyễn Văn Lộc, những bữa cơm vội bên đường hành quân là kỷ niệm không thể nào quên. “Hồi đó ăn uống đơn giản lắm,” bác kể chậm rãi. Do thường xuyên di chuyển trên các tuyến đường vận tải nên anh em trong đơn vị nhiều khi phải tranh thủ ăn ngay bên đường. “Có chỗ nào nghỉ được là ăn,” bác nói. Người viết hình dung những người lính trẻ ngồi bên vệ đường núi, cạnh chiếc xe quân sự còn phủ đầy bùn đất. “Ăn rất nhanh để kịp đi tiếp,” bác nhớ lại. Thức ăn khi ấy chủ yếu là cơm nắm, rau khô hoặc chút thức ăn mang theo. “Đơn sơ nhưng quý lắm,” bác kể. Có hôm cả tổ chỉ kịp ăn vài miếng rồi lại tiếp tục lên đường. “Nhiệm vụ là trên hết,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ sự vất vả nhưng đầy trách nhiệm của những người lính vận tải năm ấy. Điều khiến bác nhớ nhất không phải món ăn mà là không khí gắn bó giữa đồng đội. “Ai có gì cũng chia nhau,” bác cười nhẹ. Có người để dành phần ngon hơn cho đồng đội vừa lái xe đường dài. “Nhường nhau từng chút,” bác kể. Những câu chuyện quê hương, gia đình thường được nhắc đến trong lúc nghỉ ngắn bên đường. “Ngồi nói chuyện là quên mệt,” bác nói. Người viết nhận ra rằng chính sự sẻ chia đã giúp những người lính vượt qua gian khổ nơi tuyến đầu. Một lần trời mưa bất ngờ khi cả tổ đang ăn cơm bên đường. “Ai cũng ôm hộp cơm chạy trú mưa,” bác cười lớn. Dù quần áo lấm lem bùn đất nhưng mọi người vẫn động viên nhau rất vui vẻ. “Khó khăn mà vẫn lạc quan,” bác kể. Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi ăn cơm cùng gia đình, bác lại nhớ về những bữa cơm thời quân ngũ. “Giờ đủ đầy hơn nhiều,” bác nói. Nhưng ký ức về những bữa cơm vội năm xưa vẫn luôn khiến bác xúc động. “Không bao giờ quên được,” bác kể chậm rãi. Chiều xuống trên quê biển, tiếng sóng vang xa như hòa cùng ký ức của những năm tháng tuổi trẻ nơi tuyến đường vận tải. Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Lộc nhẹ nhàng nói: “Chính những bữa cơm giản dị đã giúp chúng tôi hiểu và gắn bó với nhau hơn.”


