Cựu chiến binh

NHỮNG BỨC ẢNH KỂ CHUYỆN QUÁ KHỨ

Một cuốn album cũ, những bức ảnh đen trắng – và cả một thời chiến tranh hiện về sống động.

Hưng Yên09/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong góc tủ của gia đình, có một cuốn album đã cũ, bìa sờn mép, giấy ảnh ngả màu theo năm tháng. Đó là kho báu ký ức của người lính năm xưa. Mỗi khi mở cuốn album ấy, không chỉ là những bức ảnh hiện ra, mà cả một thời quá khứ như sống dậy – rõ ràng, chân thật và đầy cảm xúc.

Bức ảnh đầu tiên là hình anh lính trẻ ngày lên đường. Trên vai ba lô, tay cầm súng, ánh mắt sáng rực niềm tin, nụ cười đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Đằng sau là mẹ anh đứng lặng, mắt hoe đỏ nhưng vẫn cố mỉm cười. Chỉ cần nhìn ảnh thôi cũng có thể cảm nhận được nỗi lo giấu kín sau dáng đứng bình thản ấy. Những người trong ảnh có lẽ không ngờ rằng bức hình ấy sau này sẽ trở thành một dấu mốc quan trọng của cuộc đời.

Trang ảnh tiếp theo là những tấm ảnh chụp giữa rừng. Những người lính quây quần bên bếp lửa, nụ cười rạng rỡ dù quần áo sờn vai, tay chân dính bùn đất. Có ảnh chụp họ đang bắc cầu tạm qua suối, có ảnh chụp họ nằm nghỉ giữa chiến hào, có ảnh chụp họ giơ tay chào máy ảnh trong khoảnh khắc hiếm hoi không tiếng súng. Những bức ảnh không màu ấy lại chứa đầy sắc màu của tình đồng đội – thứ tình cảm đặc biệt chỉ có trong chiến tranh, nơi mỗi người không chỉ chiến đấu cho Tổ quốc mà còn cho nhau.

Rồi đến những bức ảnh đau lòng hơn: hình tang thương của chiến trường, hình ngôi làng cháy dở, hình những ngôi mộ tạm với những tấm bia gỗ khắc vội tên người lính trẻ. Có tấm ảnh chỉ chụp chiếc mũ cối đặt trên nền đất – chủ nhân của nó đã không bao giờ quay trở lại. Người xem lặng đi, tim chùng xuống, mắt cay xè dù chiến tranh đã xa.

Có những bức ảnh không ai cười. Có những bức ảnh người trong ảnh không còn nữa. Nhưng chính vì thế mà những tấm hình ấy càng trở nên quý giá. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, là một chứng nhân của lịch sử, của lòng can đảm, của những hy sinh thầm lặng. Và hơn hết, nó là lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình.

Người cựu chiến binh thường lấy cuốn album ấy ra vào những dịp đặc biệt, hoặc khi lòng bỗng chùng xuống vì nhớ quá khứ. Ông nhìn thật lâu, không chỉ nhìn bằng mắt mà bằng cả trái tim. Có bức ảnh ông vừa nhìn vừa khẽ mỉm cười. Có bức khiến ông lặng người, bàn tay run run chạm lên tấm hình như muốn tìm lại hơi ấm của người đã khuất.

Thỉnh thoảng, cháu nhỏ trong nhà ngồi cạnh, tò mò hỏi:
“Ông ơi, đây là ai?”
Ông mỉm cười, kể từng câu chuyện đằng sau mỗi bức ảnh. Và trong giọng kể chậm rãi ấy, không chỉ có ký ức mà còn có niềm tự hào, có trách nhiệm truyền lại lịch sử cho thế hệ sau.

Những bức ảnh cũ không chỉ là hình ảnh của quá khứ. Chúng còn là nhịp cầu nối thời gian, nối người lính năm xưa với con người hiện tại, nối chiến tranh với hòa bình, nối những mất mát với niềm trân trọng cuộc sống hôm nay. Và khi cuốn album được khép lại, những câu chuyện vẫn còn đó – sống mãi trong lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn