Cựu chiến binh

Những bức thư đời lính

Những bức thư gửi về hậu phương của những người lính trẻ và những ngày tháng mong chờ hồi âm

Ninh Bình10/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bức thư của tôi gửi về quê nhà chưa bao giờ dài, nhưng lúc nào cũng được viết rất chậm.

Giữa những ngày hành quân, khi đơn vị dừng chân bên một bìa rừng hay dưới tán cây thưa, tôi thường tranh thủ lấy mảnh giấy đã nhàu ra, đặt lên đầu gối mà viết. Bút run run không phải vì lạnh, mà vì có quá nhiều điều muốn nói, lại không biết bắt đầu từ đâu. Cuối cùng, tôi chỉ dám viết những điều giản dị: “Con vẫn khỏe”, “Ở đây mọi thứ vẫn ổn”, “Nhà mình đừng lo cho con”.

Tôi không kể về những đêm mưa rừng lạnh buốt, không nhắc đến những lần bom rơi sát bên tai, cũng không nói về những người đã nằm lại đâu đó trên đường hành quân. Tôi sợ rằng nếu viết ra, những dòng chữ ấy sẽ làm mẹ mất ngủ, làm cha thêm trầm lặng, làm em thôi cười như trước. Thế nên tôi giấu tất cả vào trong lòng, chỉ gửi về những điều nhẹ nhàng nhất.

Có lần, sau nhiều tháng, tôi nhận được thư hồi âm. Phong bì đã cũ, góc giấy hơi rách, nhưng nét chữ bên ngoài vẫn quen thuộc đến nghẹn lòng. Tôi mở ra rất chậm, như sợ rằng nếu vội vàng, những gì bên trong sẽ vụt mất. Mẹ viết rằng nhà vẫn như xưa, rằng cha vẫn khỏe, rằng em đã lớn hơn một chút. Cuối thư, mẹ dặn tôi giữ gìn sức khỏe, và có một dòng chữ bị nhòe đi — không biết vì mưa hay vì nước mắt.

Tôi đọc đi đọc lại bức thư ấy nhiều lần. Giữa rừng sâu, nơi chỉ có tiếng gió và tiếng lá, những dòng chữ mộc mạc ấy bỗng trở thành thứ ấm áp nhất mà tôi có. Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi nằm nhìn lên khoảng trời bị che khuất bởi tán cây, tưởng tượng về mái nhà nhỏ nơi quê xa, nơi có người vẫn đang chờ tin mình từng ngày.

Từ hôm đó, những bức thư tôi viết bắt đầu dài hơn một chút. Tôi vẫn không kể hết sự thật, nhưng tôi thêm vào những ký ức, những lời hỏi han, những điều nhỏ nhặt mà trước đây tôi từng nghĩ là không cần thiết. Tôi kể về một buổi chiều rừng có nắng, về một con suối trong veo, về tiếng chim lạ mà tôi nghe được. Tôi muốn mẹ biết rằng, dù ở nơi xa xôi này, tôi vẫn đang sống, vẫn đang nhìn thấy những điều đẹp đẽ của cuộc đời.

Chiến tranh rồi cũng qua. Tôi trở về, mang theo một xấp thư cũ đã úa màu. Có những bức chưa kịp gửi, có những bức đã nhận hồi âm, và cũng có những bức mãi mãi không có lời đáp.

Bây giờ, mỗi lần mở lại, tôi vẫn thấy mình của những năm tháng ấy — trẻ, nhiều nỗi nhớ, và luôn cố gắng giấu đi những điều đau đớn nhất để giữ lại sự bình yên cho người ở quê nhà. Những bức thư không chỉ là lời nhắn gửi, mà còn là nơi tôi gửi gắm cả một phần trái tim mình.

Và có lẽ, trong suốt những năm tháng chiến tranh, chính những bức thư ấy đã giúp tôi không bao giờ cảm thấy mình thực sự đơn độc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn