Những bức thư không địa chỉ
Bà Lan có nhiệm vụ viết thư giúp thương binh không còn cử động được tay. Nhiều anh chỉ nói vài câu ngập ngừng, còn bà phải đoán ý, diễn đạt lại. Có những bức thư bà viết ba, bốn bản vì anh thương binh muốn… sửa lời xin lỗi với người yêu ở quê. Một buổi tối, một chiến sĩ trẻ nắm tay bà: “Cô cho em gửi lá thư này được không?” Nhưng anh không kịp gửi—đêm ấy đơn vị bị bom dội, anh hy sinh. Giấy bị cháy dở, chỉ còn thấy ba chữ: “Má thương yêu…” Bà giữ mảnh giấy ấy suốt đời. Khi kể lại, bà khóc: “Tô
Bà Lan có nhiệm vụ viết thư giúp thương binh không còn cử động được tay. Nhiều anh chỉ nói vài câu ngập ngừng, còn bà phải đoán ý, diễn đạt lại. Có những bức thư bà viết ba, bốn bản vì anh thương binh muốn… sửa lời xin lỗi với người yêu ở quê.
Một buổi tối, một chiến sĩ trẻ nắm tay bà: “Cô cho em gửi lá thư này được không?” Nhưng anh không kịp gửi—đêm ấy đơn vị bị bom dội, anh hy sinh. Giấy bị cháy dở, chỉ còn thấy ba chữ: “Má thương yêu…”
Bà giữ mảnh giấy ấy suốt đời. Khi kể lại, bà khóc: “Tôi đâu phải người thân của anh, nhưng lại là người cuối cùng nghe tiếng anh.”


