Những bức thư không người nhận
Trong chiếc hộp gỗ cũ, bà Thu vẫn giữ những lá thư. Không phải thư của bà, mà là của những người lính gửi về.
Trong chiếc hộp gỗ cũ, bà Thu vẫn giữ những lá thư. Không phải thư của bà, mà là của những người lính gửi về.
Có những lá chưa kịp gửi đi. Có những lá đã viết xong nhưng người viết không còn.
Một bức thư mở đầu bằng câu: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe…”
Bà đọc đến đó thì dừng lại.
Bởi bà biết, người mẹ kia có lẽ không bao giờ nhận được dòng chữ này.
Có lần, bà thử gửi một vài lá theo địa chỉ ghi trên phong bì. Nhưng nhiều nơi đã đổi thay, nhiều gia đình đã dời đi, hoặc người nhận… không còn nữa.
Từ đó, bà giữ lại tất cả.
Những lá thư ấy trở thành ký ức — không chỉ của người viết, mà của cả một thời.



