Những bức thư không người nhận
Trong chiếc hòm gỗ cũ kỹ đặt ở góc nhà, ông Linh Văn Minh (Sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1981, hiện nay là CCB thôn Tân Thắng, xã Hùng An) vẫn giữ một tập thư đã ngả màu theo năm tháng. Những phong thư không còn nguyên vẹn, mép giấy sờn rách, nét mực đã nhạt đi, nhưng với ông đó là những kỷ vật không thể nào thay thế.
Ngày ấy, ông Minh là một người lính trẻ rời quê lên đường ra trận. Trong ba lô ngoài chiếc bi đông nước, vài bộ quân phục và cuốn sổ tay nhỏ, ông luôn mang theo những lá thư viết vội gửi về gia đình. Mỗi khi có phút nghỉ giữa những ngày chiến đấu căng thẳng, ông lại ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, viết vài dòng kể về đồng đội, về nỗi nhớ quê nhà, về lời hứa ngày trở về.
Có những bức thư ông viết cho mẹ. Ông kể rằng mình vẫn khỏe, vẫn ăn được cơm dù những bữa cơm nơi chiến trường chỉ có rau rừng và chút lương khô. Ông dặn mẹ đừng lo, rằng ngày hòa bình nhất định sẽ về sửa lại mái nhà đã cũ.
Có những bức thư ông viết cho người con gái nơi quê nhà. Trong thư, ông hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về, sẽ cùng cô đi trên con đường làng quen thuộc. Nhưng những lá thư ấy chưa bao giờ đến tay người nhận.
Một trận chiến ác liệt đã cướp đi nhiều người đồng đội của ông. Trong số đó có cả người lính trẻ mang những bức thư ông định gửi về hậu phương. Những phong thư nằm lại giữa chiến trường, cùng với những ký ức của một thời tuổi trẻ.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, ông Minh trở về. Mẹ ông đã không còn, người con gái năm xưa cũng đã có một cuộc sống riêng. Những bức thư ấy trở thành những lời tâm sự gửi vào thời gian.
Ông thường nói với con cháu:
“Thư không đến được tay người nhận, nhưng những gì viết trong đó vẫn còn mãi. Đó là tiếng lòng của một thế hệ đã sống, đã chiến đấu và đã hy sinh vì ngày hôm nay.”
Mỗi năm vào ngày đồng đội, ông lại mở chiếc hòm gỗ, nhẹ nhàng lấy từng lá thư ra đọc. Ông đọc cho những người đã nằm lại nghe, đọc để nhớ về những người bạn năm xưa đã không kịp nhìn thấy ngày hòa bình.
Những bức thư không người nhận không còn là những trang giấy cũ. Chúng là chứng nhân của một thời hoa lửa, là lời nhắn gửi từ quá khứ rằng phía sau mỗi cuộc chiến luôn có những con người bình dị với những ước mơ giản đơn: được sống, được trở về và được gặp lại những người mình yêu thương.



