Những bức thư tay gửi lại trước giờ hành quân
Bà Nhâm là vợ của liệt sĩ Nguyễn Văn Hợi, người lính thuộc Sư đoàn 320 đã hy sinh tại Mặt trận Quảng Trị năm 1972. Hơn 50 năm qua, bà vẫn gìn giữ những lá thư tay thấm đẫm tình yêu và lý tưởng mà chồng bà viết vội trước giờ ra trận. Đó là những dòng chữ viết trên giấy pơ-luya mỏng manh, kể về những ngày hành quân gian khổ, về nỗi nhớ nhà da diết và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.
Bà Nhâm kể, bà và ông Hợi cưới nhau được đúng 10 ngày thì ông nhận lệnh bổ sung vào chiến trường B. Đó là năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt. Những lá thư của ông Hợi gửi về từ mặt trận luôn bắt đầu bằng dòng chữ nắn nót: "Gửi em, người vợ yêu quý nơi hậu phương lớn!". Trong thư, ông không kể nhiều về bom đạn, mà kể về những đêm Trường Sơn trăng sáng, về những bữa cơm nấu bằng gạo mốc nhưng đồng đội vẫn cười đùa vui vẻ. Bức thư cuối cùng bà nhận được đề ngày 25 tháng 3 năm 1972, chỉ vài ngày trước khi Chiến dịch Xuân - Hè 1972 bùng nổ ở Quảng Trị. Ông viết: "Em ở nhà giữ gìn sức khỏe, chăm con thay anh. Hòa bình rồi anh sẽ về, mình cùng xây lại căn nhà nhỏ bên bờ sông Đáy". Bức thư ngắn ngủi ấy đã theo bà suốt những năm tháng chiến tranh và hòa bình. Mỗi lần nhớ chồng, bà lại mở thư ra đọc, ngắm nhìn nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc. Đối với bà, đó không chỉ là kỷ vật thiêng liêng của tình yêu, mà còn là minh chứng cho lý tưởng cao đẹp của một thế hệ sẵn sàng gác tình riêng vì nghĩa lớn.



