Những bức thư tình của anh hùng, liệt sĩ Hoàng Lộc
Ngày 18-10-1968, Đội trưởng Đội phá bom cảm tử Hoàng Lộc đã anh dũng hy sinh trong lúc phá bom tại khu vực ngầm Long Đại...
Ngày 18-10-1968, Đội trưởng Đội phá bom cảm tử Hoàng Lộc đã anh dũng hy sinh trong lúc phá bom tại khu vực ngầm Long Đại (nằm trên tuyến đường 10, thuộc hệ thống đường chiến lược Đông Trường Sơn). Đồng đội tìm thấy trong túi áo ngực của anh một bức thư viết cho người yêu còn chưa kịp gửi...
Chị trao cho tôi những lá thư của anh, ngậm ngùi bảo, gần 50 năm qua, chị âm thầm lặng lẽ gìn giữ báu vật này. Những lá thư được viết trên khổ giấy nhỏ bằng bàn tay, đã ngả màu thời gian nhưng nét chữ đẹp chân phương được viết bằng bút mực còn rõ. Qua lời kể của chị, ký ức như thước phim quay chậm trở về.
|
Nữ thanh niên xung phong Đặng Minh Phượng (ngoài cùng, bên trái) những ngày ở Trường Sơn. |
Năm 1965, hòa chung khí thế tuổi trẻ Thủ đô náo nức lên đường cứu nước, Đặng Minh Phượng khi đó mới 15 tuổi, vừa học xong lớp 7, biết cha mẹ sẽ không đồng ý, cô lẳng lặng tẩy sổ hộ khẩu, khai tăng tuổi để được đi Thanh niên xung phong. Ngày 13-7, đoàn tập trung ở Nhà hát Nhân Dân (nay là Quảng trường 1-5), Minh Phượng thoáng thấy mẹ đi tìm. Cô trốn vào một góc, nhìn mẹ dáng tất tả, tay cầm chiếc nón, bên trong có mấy quả chanh, chỉ muốn chạy ra với mẹ nhưng sợ mẹ không cho đi đành đứng đó nhìn mẹ mà nước mắt cứ trào ra.
Đặng Minh Phượng được biên chế vào Đội TNXP N43, lên đường chi viện cho tuyến lửa Trường Sơn, với nhiệm vụ chủ yếu là mở đường, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông. Không thể kể hết những khó khăn, gian khổ mà cô gái Hà Nội vốn chỉ quen với việc học tập, sách vở ở trường phải trải qua. Đó là những cơn mưa rừng kéo dài hàng tháng trời, quần áo mặc trên người lúc nào cũng ẩm ướt, là những ngày nắng cháy thịt da. Rồi những trận sốt rét hành hạ, tóc rụng hết cả. Đó là hằng ngày phải chứng kiến những mất mát, hy sinh của đồng đội vì bom, đạn Mỹ... Thế nhưng Phượng đã vượt qua những thử thách nơi chiến trường ác liệt, cô đã sống những ngày tuổi trẻ thật ý nghĩa và có mối tình đầu trong sáng, đẹp đẽ.
|
Những trang thư của anh hùng, liệt sĩ Hoàng Lộc. Ảnh do nhân vật cung cấp. |
Ngày ấy, tuy cùng được biên chế ở Đội TNXP N43 nhưng Phượng ở Đại đội 812, anh Hoàng Lộc ở Đại đội 816, nên hai người chưa từng gặp nhau, cho đến năm 1967, tình cờ hai người trở thành bạn đồng hành trong chuyến về phép. Những ngày đi đường, không may Hoàng Lộc bị sốt. Minh Phượng đã chăm sóc anh tận tình. Tình cảm hai người trở nên gắn bó thân thiết. Hình ảnh cô gái trẻ xinh xắn, có tấm lòng nhân hậu cứ mãi trong tâm trí Hoàng Lộc. Về nhà hôm trước, hôm sau Hoàng Lộc tìm đến nhà Minh Phượng chơi. Kể từ hôm ấy, chiều nào anh cũng đến. Mỗi lần anh đến, chị và em gái của Phượng đều nhấm nháy cười. Anh thấy vậy có vẻ ngại nhưng bảo với cô: “Nếu không đến thì anh rất nhớ!”. Trái tim người con gái mới lớn đã đập những nhịp khác thường. Ngày phép cuối cùng, Phượng đã nhận lời yêu anh và cả hai cùng hẹn ước: “Bao giờ hết chiến tranh, hai đứa học xong đại học sẽ làm đám cưới. Con của chúng ta sẽ được sống trong hòa bình”.
Thời gian nghỉ phép qua nhanh, trở lại tuyến lửa, mỗi người về một đơn vị, họ ít có thời gian được gặp nhau. Bao yêu thương, nhung nhớ, anh dồn nén trong những trang thư gửi cho chị: “Hôm vừa rồi được xem phim tài liệu về Hà Nội, anh xúc động quá... Vườn hoa Ba Đình, những đường phố quen thuộc tự nhiên làm anh ứa nước mắt. Nhớ quá, nhớ đến không chịu nổi! Bỗng nhiên, anh lại trở nên yếu đuối nhường ấy... Biết bao đêm, anh nằm mơ được trở về Hà Nội, những ngày hòa bình êm dịu... Nhớ em vô chừng! Bút cạn mực rồi mà lòng anh nhớ em không cạn được... Sáng sớm mai bọn anh lại lên đường, gửi em một cái hôn vội vã, được không em?”. Trong một bức thư khác, anh viết: “Đột nhiên anh lại muốn em gửi cho anh một bức ảnh... Không phải anh đã quên khuôn mặt của em, nhưng em còn nhớ chứ, có bao giờ anh được yên ổn ngắm nhìn em cho trọn vẹn; khi thì vội vã chia tay, khi thì thoáng gặp trong giây lát, khi thì bóng tối phủ trên mặt em”.
Có những lúc Minh Phượng tránh gặp anh, không phải vì phai nhạt tình cảm mà chỉ muốn hai người yên tâm làm nhiệm vụ và cũng một phần bởi chị giữ ý, không muốn mọi người trong đơn vị bàn tán. Ban đầu, anh chưa hiểu, trong thư có ý trách chị: “Yêu anh, em đã nghĩ kỹ chưa, hở Phượng? Hãy trả lời câu hỏi đó đi, em thương yêu!... Em có thể yêu một người khác có tài hơn anh, yêu em hơn anh yêu em, thương em hơn anh thương em, hợp với tâm hồn em hơn anh... Nếu có thể như vậy, thì anh cũng không trách gì em, không giận gì em đâu... Cuộc sống của em do em định đoạt, em hoàn toàn tự do, tình yêu không thể ràng buộc em chút nào. Chỉ mong em sống tốt, sống tốt em ạ!”.
Khi Hoàng Lộc hiểu được tình cảm của cô vẫn luôn hướng về anh thì tình yêu trong anh lại càng mãnh liệt, anh tâm sự với Minh Phượng: “Anh chưa được hưởng tình yêu của ai và em là người con gái đầu tiên anh nói là yêu, là người đầu tiên anh hôn lên đôi mắt, tấm gương rõ nhất của tâm hồn hồn hậu và ngay thẳng của em... Chẳng có ai hiểu được lòng anh sâu sắc như em, chẳng ai thương anh như em thương anh... Anh vĩnh viễn yêu em, dù cho em có biến thành một ai khác, dù cho lòng em có phai nhạt bao nhiêu và dù cho em có xa cách anh bao nhiêu, tình yêu ấy chỉ chết đi khi nào trái tim anh ngừng đập”.
Hoàng Lộc sinh năm 1946, quê Ý Yên, Nam Định, trú tại 46 Trần Xuân Soạn, quận Hai Bà Trưng. Năm 1965, anh tình nguyện đi TNXP vào tuyến lửa Khu 4-Đông Trường Sơn. Hoàng Lộc là Đội trưởng Đội cảm tử phá gỡ bom, anh đã cùng các đồng đội thu gom 6.000 quả bom các loại, riêng anh đã tham gia tháo gỡ hơn 2.000 quả. Ngày 18-10-1968, anh hy sinh trong khi đang làm nhiệm vụ, khi chưa đầy 22 tuổi. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, năm 2009, liệt sĩ Hoàng Lộc đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân. |
Mùa xuân năm 1968, trước yêu cầu khẩn trương của chiến trường, Đội TNXP N43 lựa chọn những TNXP ưu tú nhất để thành lập Đại đội xung kích Thăng Long 343, tiến sâu vào phía trong mở đường 20-7 Đông Trường Sơn. Gác chuyện riêng, Hoàng Lộc tình nguyện xung phong vào đội cảm tử đi làm nhiệm vụ ở tuyến trong. Trước khi đi, anh biên thư cho cô dặn dò: “Em hãy sống cao thượng và đừng tiếc gì bản thân khi mình làm việc cho Đảng... Mặc dù không khỏe, anh vẫn phải đi vì trái tim và cuộc đời anh thuộc về Đảng”.
Hoàng Lộc và đồng đội đã trải qua những thử thách vô cùng khốc liệt. Ở nơi này, địch đánh phá vô cùng ác liệt, chúng dùng cả B-52 thả các loại bom. Cái chết rình rập suốt ngày đêm. Trong thư đề ngày 3-4-1968, anh viết cho chị: “Suốt ngày mìn nổ inh tai, nhức óc, làm sụt những mảng núi lớn-bọn anh mở đường như thế đấy. Sườn núi cheo leo đến nỗi những ngày đầu cứ lơ mơ là lăn xuống vực sông Long Đại sâu, xanh thăm thẳm... Nắng ở trong này cũng dữ dội. Mới thử nắng lên mà đã quỵ gần nửa C rồi. Anh chỉ lo một điều là anh em xuống sức nhiều quá, chỉ có 3 tháng trời mà gầy xọp đi, tay chân bã cả ra. Đi làm về vác xẻng, vác xà beng, trông phờ phạc mà vẫn ca, vẫn hát, không hề kêu ca chút gì... Trông thấy mệt, trông thấy đói mà vẫn không làm gì được ngoài việc động viên tiếp tục chịu đựng, tiếp tục chiến đấu, vì nhiệm vụ... Một phút tắc đường là có thể đói hàng nghìn người ở phía trong”.
Vào buổi sáng ngày 18-10-1968 định mệnh, Đội trưởng Đội phá bom cảm tử Hoàng Lộc đã anh dũng hy sinh trong lúc phá bom tại khu vực ngầm Long Đại (nằm trên tuyến đường 10, thuộc hệ thống đường chiến lược Đông Trường Sơn). Đồng đội tìm thấy trong túi áo ngực của anh một bức thư viết cho người yêu còn chưa kịp gửi...
Gần 50 năm đã trôi qua từ ngày Hoàng Lộc hy sinh nhưng với chị, hình ảnh anh và mối tình đầu trong sáng của hai người mãi là niềm tự hào của chị. Chị viết cho anh: “Bao năm rồi, anh đã đi xa/ Để lại cho em một gia tài bé nhỏ/ Những trang thư nồng nàn thương nhớ/ Chắt lọc lòng mình, anh viết tặng riêng em/ Đồng đội và em giờ tóc đã điểm sương/ Đã lên ông, lên bà, cháu con ríu rít/ Nhưng riêng anh, vẫn là “anh”-Hoàng Lộc/ Trẻ mãi với thời gian và đằm thắm mãi trong em”.





