Cựu Thanh niên xung phong

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH CỦA CÔ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN TRẺ

Tuyên Quang18/08/2026Xã Lâm Bình (Đoàn xã Lâm Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH CỦA CÔ DÂN CÔNG HỎA TUYẾN TRẺ

Khi được hỏi: “Trong những năm đi dân công hỏa tuyến, có kỷ niệm nào về chuyện tình cảm mà bà nhớ nhất không?”, bà Nguyễn Thị Nghiên cười rồi kể về những lá thư của người con trai ở quê, người sau này trở thành chồng bà.

Ngày ấy bà còn trẻ, đi dân công hỏa tuyến xa nhà. Ban ngày làm việc cùng mọi người, tối về mới có thời gian nghỉ. Công việc vất vả, ăn uống cũng chẳng được đầy đủ như bây giờ. Những lúc nằm nghỉ, bà lại nhớ nhà, nhớ người mình quen ở quê.

Hai người quen nhau từ trước khi bà đi dân công. Tình cảm lúc ấy cũng chưa có gì rõ ràng. Chỉ là quý nhau, rồi thành thương nhau. Bà đi xa, người ấy ở nhà, muốn hỏi thăm nhau thì chỉ có cách viết thư.

Bà kể, ngày ấy nhận được một lá thư vui lắm. Không phải cứ muốn là có. Viết thư xong còn phải nhờ người mang đi, rồi chờ người khác chuyển đến. Có khi chờ lâu mới nhận được.

Có lần đang làm việc, bà nghe người ta báo có thư. Bà chạy lại nhận. Cầm lá thư trên tay nhưng chưa mở ngay. Bà cất vào người, chờ tối về mới đọc.

Bức thư cũng chẳng dài. Người ấy hỏi bà đi làm có mệt không, ăn uống thế nào, có khỏe không. Rồi kể vài chuyện ở nhà. Cuối thư có mấy câu hỏi thăm, nhớ nhau.

Bà bảo, bây giờ nghĩ lại thì những câu ấy bình thường lắm. Nhưng hồi đó chỉ cần đọc được mấy dòng như vậy là vui. Đi làm cả ngày mệt, tối về có thư thì thấy trong lòng nhẹ đi.

Bà thường đọc thư một mình. Đọc xong lại gấp lại, cất đi. Có lúc nhớ thì lấy ra đọc lại. Những lá thư ấy bà giữ khá lâu.

Nhưng cũng có những lần chờ mãi không thấy thư.

Ngày ấy không có điện thoại. Không biết người ở nhà có khỏe không, có chuyện gì không. Muốn hỏi cũng phải chờ thư. Có khi trong lòng sốt ruột nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Rồi vài hôm sau thư đến, đọc thấy người ở nhà vẫn khỏe, bà mới yên tâm.

Tình cảm của hai người cứ thế mà giữ. Không có những buổi hẹn hò, cũng chẳng có điều kiện gặp nhau thường xuyên. Chủ yếu là những lá thư, vài dòng hỏi thăm, dặn nhau giữ gìn sức khỏe.

Sau này bà trở về. Hai người tiếp tục gắn bó rồi lấy nhau.

Nói đến đây, bà cười. Bà bảo những lá thư ngày ấy giờ không còn giữ được nguyên vẹn. Giấy đã cũ, có cái thất lạc. Những câu chữ cụ thể bà cũng chẳng nhớ hết.

Nhưng người viết thư thì bà vẫn nhớ.

Bởi người ấy bây giờ vẫn là chồng bà.

Bà kể chuyện mà giọng rất bình thường, không nói những lời hoa mỹ. Chỉ bảo rằng ngày ấy mình còn trẻ, đi xa thì nhớ nhau, người ở nhà viết thư thì mình vui. Rồi sau này nên vợ nên chồng, sống với nhau đến tận bây giờ.

Có lẽ đó mới là điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của bà.

Ngày trước, bà chờ một lá thư để biết người ở nhà vẫn nhớ mình. Còn bây giờ, người viết những lá thư ấy vẫn ngồi ngay trong căn nhà này.

Bà cười:

“Ngày ấy mong thư lắm. Bây giờ thì không phải chờ nữa, ông ấy ở ngay đây rồi.”

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy, nhưng đủ để thấy một chuyện tình đã đi qua rất nhiều năm tháng.

Những lá thư cũ có thể đã mất, giấy cũng không còn, nhưng người viết thư thì vẫn còn bên bà. Và với Nguyễn Thị Nghiên, có lẽ đó mới là điều quý nhất còn lại từ những năm tháng tuổi trẻ.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn