Bài viết

NHỮNG BỨC THƯ TÌNH VIẾT TRÊN CÁNH VÕNG

Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, ông nội tôi – một cựu chiến binh từ chiến trường Quảng Trị năm 1972 – vẫn nâng niu một chiếc hộp sắt hoen gỉ. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là những lá thư đã ố vàng, mỏng manh nhưng mang sức nặng của cả một thời kỳ "Hoa lửa".

Gia Lai09/05/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ nhỏ, ông nội tôi – một cựu chiến binh từ chiến trường Quảng Trị năm 1972 – vẫn nâng niu một chiếc hộp sắt hoen gỉ. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là những lá thư đã ố vàng, mỏng manh nhưng mang sức nặng của cả một thời kỳ "Hoa lửa".

Ông kể, thời đó, khái niệm "hào hùng" không nằm ở những khẩu hiệu lớn lao, mà nằm ở chính sự bình thản trước cái chết. Có những đêm trắng dưới làn mưa bom, các chiến sĩ trẻ nằm trên võng, lấy ánh sáng từ những hạt lá cây lân tinh để viết vội vài dòng về cho gia đình.

Ký ức về người đồng đội

Ông nhớ nhất là chú Thành – người bạn cùng tiểu đội. Chú Thành là một sinh viên vừa rời ghế nhà trường, trên tay lúc nào cũng cầm cuốn sổ tay ghi chép. Trong một trận đánh ác liệt tại Thành cổ, khi tiếng pháo vừa dứt, chú Thành cười bảo ông: "Nếu tao không về, mày nhớ mang cuốn sổ này về cho mẹ tao, bảo bà là con trai bà không hề sợ hãi".

Và rồi, chú không về thật. Chú ngã xuống khi trong túi áo ngực vẫn còn bài thơ viết dở cho người yêu ở quê nhà. Những dòng chữ bị nhòe đi bởi vệt máu khô, nhưng tinh thần của một "thế hệ gác bút nghiên theo nghiệp binh đao" thì vẫn sáng mãi.

Sức mạnh của niềm tin

Thời "Hoa lửa" ấy, mỗi gốc cây, mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi. Nhưng kỳ lạ thay, trong gian khổ, tình đồng chí lại bền chặt hơn bao giờ hết. Một củ sắn chia đôi, một ngụm nước nhường nhau cũng đủ để họ đi qua những cơn sốt rét rừng ngắt quãng. Họ chiến đấu không phải vì lòng căm thù trước mắt, mà vì tình yêu hòa bình cháy bỏng phía sau lưng – nơi gia đình và quê hương đang đợi.

Lời kết cho thế hệ hôm nay

Đứng trước những trang sử ấy, chúng tôi – những đoàn viên FBA hôm nay – nhận ra rằng hòa bình mình đang hưởng thụ vốn được đổi bằng tuổi xuân đẹp nhất của bao lớp cha anh. Câu chuyện "Thời hoa lửa" không bao giờ cũ, bởi nó là lời nhắc nhở về lòng biết ơn.

Chúng ta viết tiếp câu chuyện của họ không phải bằng súng đạn, mà bằng tri thức, bằng sự tử tế và khát vọng cống hiến để xây dựng một Việt Nam hùng cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn