Bài viết

NHỮNG BỨC THƯ TRONG CỐI GIÃ GẠO

Câu chuyện kể về anh Ba, một chiến sĩ giao liên tình báo hoạt động ngay tại vùng tạm chiếm Sài Gòn. Anh hy sinh khi cố gắng tiêu hủy tài liệu mật và thu hút hỏa lực địch để đồng đội rút lui qua đường cống ngầm. Mẹ của anh – Mẹ Sáu – là một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, người có "tiệm tạp hóa" nhỏ ngay sát đồn địch nhưng thực chất là trạm trung chuyển thông tin quan trọng. Câu chuyện tôn vinh sự mưu trí, dũng cảm của người lính và bản lĩnh thép của người mẹ miền Nam.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ lợp mái tôn ở vùng ven, tiếng cối giã gạo của Mẹ Sáu vang lên đều đặn mỗi sớm mai. Ít ai biết rằng, dưới đáy chiếc cối đá nặng trịch ấy là một ngăn bí mật chứa những bức thư mật mã từ chiến khu gửi về. Anh Ba, con trai mẹ, đóng vai một người đạp xích lô cần mẫn, hằng ngày qua lại giao hàng nhưng thực chất là đưa tin tức tình báo.

Một buổi chiều định mệnh năm 1971, trạm liên lạc bị lộ do có kẻ phản bội. Quân cảnh ập đến bao vây khu phố. Anh Ba nhanh chóng nuốt vội mẩu giấy ghi tọa độ pháo kích rồi dùng súng ngắn bắn trả quyết liệt, lôi kéo quân địch đuổi theo hướng ngược lại với căn nhà của mẹ."Mẹ ơi, con đi đây!" – Đó là câu nói cuối cùng anh hét lên khi lao mình xuống dòng kênh đen để cắt đuôi giặc. Anh hy sinh dưới làn đạn dày đặc, thân xác tan vào dòng nước đỏ ngầu, nhưng bí mật về trạm liên lạc và sự an toàn của mẹ vẫn được giữ vững.Mẹ Sáu đứng bên cối gạo, đôi bàn tay run rẩy nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng khi đối mặt với đám mật thám hung hãn vào khám xét. Mẹ không rơi một giọt nước mắt nào trước mặt kẻ thù. Khi chúng rút đi, mẹ lặng lẽ ra bờ kinh, thả một nhành hoa vạn thọ xuống dòng nước: "Con đi thong thả, việc ở nhà cứ để mẹ lo."Suốt những năm tháng còn lại của cuộc chiến, Mẹ Sáu vẫn tiếp tục công việc giao liên. Mẹ giấu thư vào trong những ổ bánh mì, trong gánh hàng rong bán cho lính gác đồn. Mẹ bị giặc bắt giam ba lần, tra tấn bằng điện, bằng nước vôi nhưng mẹ chỉ cười khẩy: "Tôi già rồi, chỉ biết bán hàng nuôi thân, các ông muốn giết thì giết."Ngày hòa bình, Mẹ Sáu được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Khi đơn vị cũ của anh Ba tìm về, họ mang theo tấm bằng Tổ quốc ghi công và một chiếc xích lô mới tặng mẹ. Mẹ vuốt ve vành bánh xe, nước mắt lúc này mới tuôn rơi như suối: "Thằng Ba nó thích chạy xe lắm, nó bảo hòa bình sẽ chở mẹ đi thăm lăng Bác..."Mẹ dùng số tiền dành dụm cả đời để xây một cây cầu nhỏ bắc qua dòng kênh nơi con trai đã ngã xuống, đặt tên là "Cầu Hy Vọng". Mẹ bảo: "Để những đứa trẻ đi học không phải lụy đò, để chúng nó biết dưới dòng nước này có những người đã nằm xuống cho chúng được tung tăng."Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh Mẹ Sáu ngồi bên bến sông, nghe tiếng trẻ con cười đùa trên cây cầu mới. Những anh hùng như anh Ba đã hóa thân vào nhịp sống hối hả của phố phường, và những bà mẹ như mẹ Sáu chính là những viên gạch móng vững chắc, xây nên đài vinh quang cho dân tộc từ những điều giản dị nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn