NHỮNG BỨC THƯ TỪ QUÊ NHÀ
Trong những năm tháng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn, bác Phạm Thị Ngọc nhiều lần nhận được thư từ gia đình gửi vào chiến trường. Những bức thư giản dị ấy trở thành nguồn động viên tinh thần lớn lao giữa bom đạn và gian khổ.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Phạm Thị Ngọc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh niên xung phong trên tuyến Trường Sơn, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Ngọc, những bức thư từ quê nhà chính là ký ức không thể nào quên.
Nhiều người thường nghĩ rằng một bức thư chỉ là vài dòng chữ.
Nhưng trong chiến tranh, đó là cả một bầu trời ký ức.
Là quê hương.
Là gia đình.
Là nơi để người ta gửi gắm niềm tin và nỗi nhớ.
Hôm ấy, sau một ngày làm việc vất vả trên tuyến đường vận tải, bác Ngọc trở về lán nghỉ.
Trời đã về khuya.
Gió rừng thổi nhẹ qua những tán cây.
Ánh đèn dầu vàng vọt trong căn lán nhỏ.
Bất ngờ, người liên lạc đơn vị mang đến một xấp thư mới.
Trong đó có thư gửi cho bác Ngọc.
Bác cầm lá thư trên tay, lòng bỗng chùng xuống.
Tờ giấy đã ngả màu.
Nét chữ quen thuộc của mẹ hiện lên rõ ràng.
Có chỗ chữ nghiêng, có chỗ đậm nhạt khác nhau.
Như thể được viết trong nhiều lần dừng lại.
Trong thư, mẹ kể về ruộng đồng ở quê.
Về vụ mùa đang đến.
Về những buổi chiều đứng ngoài ngõ chờ tin con.
Không có lời lẽ cầu kỳ.
Chỉ là những câu hỏi giản dị:
“Con có khỏe không?”
“Có đủ ăn không?”
“Có lạnh không giữa rừng sâu?”
Bác Ngọc đọc từng dòng.
Mỗi dòng chữ như chạm vào trái tim.
Có lúc bác phải dừng lại rất lâu.
Ngoài kia, rừng đêm vẫn yên tĩnh.
Nhưng trong lòng bác lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.
Như thể quê nhà đang ở rất gần.
Những lá thư không chỉ là tin tức.
Mà còn là động lực để bác tiếp tục công việc mỗi ngày.
Giữa rừng sâu, chỉ cần nghĩ đến gia đình, con người ta lại có thêm sức mạnh.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại những bức thư từ quê nhà, bác Ngọc vẫn giữ nguyên cảm xúc như ngày đầu.
Bác thường nói:
“Mỗi lá thư là một lần được trở về nhà, dù chỉ trong suy nghĩ.”
Và ký ức về những bức thư giữa rừng Trường Sơn vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người thanh niên xung phong Phạm Thị Ngọc.


