Cựu chiến binh

NHỮNG BƯỚC CHÂN CHẬM LẠI SAU BUỔI GẶP

NHỮNG BƯỚC CHÂN CHẬM LẠI SAU BUỔI GẶP

Tây Ninh13/05/2026Nguyễn Huỳnh Kim Ngân (XÃ PHƯỚC LÝ)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước buổi đi thăm các bác cựu chiến binh, em không nghĩ mình sẽ học được điều gì quá đặc biệt. Em chỉ nghĩ đó là một hoạt động giống như nhiều hoạt động khác – tham gia cho có, nghe cho biết.

Nhưng sau khi gặp bác Ngô Việt Hùng, em nhận ra mình đã suy nghĩ quá đơn giản.

Khi đến nhà bác, em không nói nhiều. Em chỉ đứng phía sau, nghe các bạn và thầy cô trò chuyện. Bác ngồi trước hiên, dáng người không quá cao lớn, giọng nói cũng không quá to. Nhưng khi bác bắt đầu kể chuyện, em lại chú ý một cách lạ thường.

Điều đầu tiên khiến em suy nghĩ là hoàn cảnh gia đình của bác. Em không thể tưởng tượng được việc có nhiều người thân hy sinh lại có thể xảy ra trong một gia đình. Em thử đặt mình vào vị trí đó, nhưng không thể tưởng tượng nổi cảm giác ấy.

Nhưng điều khiến em bất ngờ là bác không kể với vẻ đau buồn. Bác kể rất bình tĩnh. Điều đó làm em nghĩ rằng, có lẽ bác đã chấp nhận và biến nỗi đau thành một phần của mình.

Khi bác kể về việc tham gia cách mạng từ khi còn nhỏ, em cảm thấy hơi xấu hổ. Vì em nhận ra rằng, trong khi bác đã làm được những điều lớn lao ở tuổi đó, thì em vẫn còn phụ thuộc vào người khác rất nhiều.

Những câu chuyện về chiến trường không phải lúc nào cũng kịch tính, nhưng lại rất thật. Có những chi tiết nhỏ, như việc phải ăn không đủ no, hay phải đi bộ rất xa. Nhưng chính những điều đó lại khiến em hiểu rõ hơn về sự gian khổ.

Khi bác kể về thời gian bị giam, em không dám nhìn thẳng vào bác. Em không biết tại sao, nhưng em cảm thấy có một điều gì đó rất nặng nề. Có lẽ vì em biết đó là khoảng thời gian không dễ dàng.

Nhưng điều khiến em ấn tượng nhất là bác không nói về sự đau đớn, mà nói về việc phải giữ vững tinh thần. Em nghĩ điều đó còn khó hơn cả chịu đựng thể xác.

Sau khi được thả và đất nước hòa bình, bác vẫn tiếp tục làm việc. Điều này khiến em suy nghĩ rất nhiều. Vì em nhận ra rằng, sống có trách nhiệm không phải là điều gì lớn lao, mà là làm tốt những việc nhỏ mỗi ngày.

Sau buổi gặp, em về nhà nhưng không cảm thấy giống như sau những buổi hoạt động khác. Em không nói nhiều, cũng không kể lại ngay. Nhưng trong đầu em có rất nhiều suy nghĩ.

Em nghĩ về những gì mình đang có: gia đình, trường học, bạn bè. Và em nhận ra rằng mình đang sống trong một hoàn cảnh rất tốt.

Nhưng nếu em không cố gắng, thì tất cả những điều đó sẽ trở nên vô nghĩa.

Buổi gặp bác Hùng không làm em thay đổi ngay lập tức, nhưng nó khiến em bắt đầu suy nghĩ.

Và em nghĩ, đôi khi chỉ cần như vậy thôi cũng đã đủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn