Những bước chân của “Tiểu đoàn Bà Thao” trên dãy Trường Sơn
Những bước chân của “Tiểu đoàn Bà Thao” trên dãy Trường Sơn
Có một câu nói gắn với những nữ chiến sĩ Tiểu đoàn 232:
“Vai trăm cân, chân vạn dặm.”
Đằng sau câu nói ấy là những con đường dài xuyên núi.
Một cô gái xuất phát từ điểm tập kết.
Trên vai là hàng hóa.
Phía trước là một con dốc.
Sau con dốc là một con suối.
Qua suối lại là một quả núi.
Và cuối cùng là điểm giao hàng.
Nhưng hành trình chưa kết thúc.
Cô phải quay lại.
Rồi tiếp tục một chuyến khác.
Những người lính vận tải nam có phương tiện.
Những cô gái của Tiểu đoàn 232 phần lớn phải gùi bộ.
Có thời gian, mỗi người đi bộ hàng trăm kilomet trong một năm.
Đường rừng không bằng phẳng.
Mưa xuống thì trơn.
Nắng lên thì nóng.
Địch đánh phá khiến việc đi lại càng nguy hiểm.
Nhưng họ vẫn phải đi.
Bởi phía trước có những đơn vị chiến đấu đang chờ.
Trong bốn năm, Tiểu đoàn đã vận chuyển hàng nghìn tấn hàng.
Nếu chia nhỏ con số ấy thành từng chuyến, từng bao gạo, từng thùng đạn, từng bước chân thì đó là một khối lượng khổng lồ.
Mỗi bước chân không tạo nên tiếng động lớn.
Nhưng hàng triệu bước chân cộng lại đã tạo thành một tuyến hậu cần.
Đó chính là ý nghĩa của những người lính vận tải.
Họ không nhất thiết phải tiêu diệt đối phương.
Nhiệm vụ của họ là đưa sức mạnh của hậu phương đến nơi cần thiết.
Và trong chiến tranh, đôi khi một chuyến hàng đến đúng lúc cũng quý giá không kém một chiến công trên trận địa.



