Bài viết

Những bước chân đầu tiên giữa đại ngàn

Nghệ An17/08/2026Xã Sơn Tây (Đoàn xã Sơn Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bước chân đầu tiên giữa đại ngàn

Các cháu thân mến!

Những năm đầu mở đường Trường Sơn, chưa có những đoàn xe nối dài hay những con đường rộng như về sau. Phần lớn hàng hóa được bộ đội gùi trên vai, đi theo những lối nhỏ giữa núi rừng.

Ngày ấy, ông mới hai mươi tuổi, được biên chế vào một đơn vị vận tải. Mỗi người mang theo một ba lô, võng, bi đông nước và một phần hàng hóa cần chuyển vào phía Nam.

Trước khi lên đường, người chỉ huy căn dặn:

– Đường đi còn nhiều khó khăn. Các đồng chí phải giữ bí mật, đi đúng đội hình và tuyệt đối không để ai tụt lại phía sau.

Đoàn người lặng lẽ đi dưới những tán cây. Có đoạn đường dốc cao, mọi người phải bước thật chậm. Có đoạn suối sâu, người đi trước dò đường, người đi sau dìu nhau qua.

Ông đi bên cạnh một chiến sĩ tên Thắng, quê ở Nam Định. Thắng nhỏ người nhưng trong ba lô luôn nhận thêm một ít hàng. Cậu nói:

– Tôi bé nhưng chân khỏe. Mỗi người mang thêm một chút thì phía trước sẽ có thêm nhiều thứ cần thiết.

Ngày đầu tiên, ai cũng đi nhanh. Nhưng đến ngày thứ ba, vai bắt đầu đau, chân phồng rát, mỗi bước đi trở nên nặng nề. Thắng vẫn cố vui, kể chuyện quê nhà cho mọi người nghe. Cậu kể về cánh đồng lúa, về con trâu hay phá hàng rào và mấy đứa em thường chạy ra đầu làng đón anh.

Một buổi chiều, đoàn gặp mưa lớn. Nước từ sườn núi tràn xuống làm đường trơn. Ông bước hụt, chiếc gùi nghiêng sang một bên. Thắng lập tức quay lại giữ lấy.

Ông nói:

– Cậu cứ đi trước đi, tôi tự đứng dậy được.

Thắng lắc đầu:

– Chỉ huy đã dặn không để ai tụt lại. Tôi không thể bỏ cậu ở đây.

Hai người cùng điều chỉnh lại chiếc gùi rồi tiếp tục. Từ đó, ông đi chậm hơn nhưng bước nào cũng chắc chắn.

Tối đến, đoàn nghỉ dưới một tán cây lớn. Mọi người mắc võng sát nhau, chia nhau từng ngụm nước và nắm cơm. Không ai nói đến chuyện mệt. Người này hỏi chân người kia có đau không, người nọ giúp bạn sửa lại quai gùi.

Sáng hôm sau, một chiến sĩ trong đoàn bị sốt. Anh em chia nhau mang phần hàng của người ấy, còn hai người thay phiên dìu bạn đến trạm giao liên gần nhất.

Mỗi người phải mang thêm một chút, nhưng không ai phàn nàn. Thắng nói:

– Hàng có thể chia cho nhiều người, đồng đội thì nhất định không được bỏ lại.

Sau nhiều ngày, đoàn đến điểm giao hàng. Khi những chiếc gùi được đặt xuống, ai cũng thở phào. Một cán bộ ở trạm tiếp nhận nắm tay từng người:

– Các đồng chí đã mang đến không chỉ hàng hóa mà còn mang theo tình cảm của hậu phương.

Ông nhìn đôi vai áo đã sờn của đồng đội và hiểu rằng con đường Trường Sơn không chỉ được mở bằng cuốc, xẻng. Con đường ấy còn được mở bằng hàng triệu bước chân, bằng những đôi vai và tình đồng đội.

Các cháu ạ, trong cuộc sống sẽ có lúc một người đi chậm hơn mọi người. Đừng vì thế mà bỏ bạn lại phía sau. Hãy đưa tay giúp đỡ, bởi một tập thể mạnh không phải là tập thể có người đi nhanh nhất, mà là tập thể biết cùng nhau đi đến đích.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn