Bài viết

Những bước chân đầu tiên trên chiến trường Tây Nam của cựu chiến binh Nguyễn Thành Năm – Chuyện người lính giữ chốt biên cương

An Giang09/05/2026Nguyễn Thanh Bình (xã Chợ Vàm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những bước chân đầu tiên trên chiến trường Tây Nam của cựu chiến binh Nguyễn Thành Năm – Chuyện người lính giữ chốt biên cương

Những bước chân đầu tiên trên chiến trường Tây Nam của cựu chiến binh Nguyễn Thành Năm – Chuyện người lính giữ chốt biên cương

Năm 1979, Nguyễn Thành Năm rời quê hương khi tuổi đời vừa tròn 18. Ngày tiễn con lên đường, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai chiếc khăn rằn cũ và dặn: “Đi mạnh giỏi rồi về.” Mang theo tình thương của gia đình và lòng yêu nước của tuổi trẻ, ông bước vào quân ngũ với biết bao háo hức xen lẫn lo âu.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của ông được điều động lên tuyến biên giới Tây Nam. Những ngày đầu nơi tiền tuyến là chuỗi ngày đầy gian nan. Ban ngày nắng cháy da, đêm xuống sương lạnh buốt, nhưng người lính trẻ vẫn kiên cường bám chốt. Có những hôm nhiều ngày liền không nhận được thư nhà, nỗi nhớ quê chỉ biết gửi vào tiếng đàn harmonica của đồng đội giữa đêm khuya.

Ông Năm nhớ nhất quãng thời gian canh giữ một điểm cao gần biên giới Campuchia. Địch thường xuyên quấy phá vào ban đêm, khiến đơn vị luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Một lần, trong lúc tuần tra, tổ của ông phát hiện dấu vết phục kích. Nhờ bình tĩnh xử lý, đơn vị đã tránh được tổn thất lớn. Sau trận ấy, ông càng hiểu rằng sự sống và cái chết trên chiến trường đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Dù chiến tranh khốc liệt, tình đồng đội luôn là điểm tựa lớn nhất. Ông kể có lần bị sốt rét nặng giữa rừng sâu, chính đồng đội đã thay nhau cõng ông vượt nhiều cây số để tìm quân y. Với ông, tình cảm ấy còn quý hơn cả máu thịt.

Ngày trở về quê hương, Nguyễn Thành Năm mang theo những ký ức không thể phai mờ. Ông luôn nhắc con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của những người lính năm xưa.

Năm 1979, Nguyễn Thành Năm rời quê hương khi tuổi đời vừa tròn 18. Ngày tiễn con lên đường, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai chiếc khăn rằn cũ và dặn: “Đi mạnh giỏi rồi về.” Mang theo tình thương của gia đình và lòng yêu nước của tuổi trẻ, ông bước vào quân ngũ với biết bao háo hức xen lẫn lo âu.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của ông được điều động lên tuyến biên giới Tây Nam. Những ngày đầu nơi tiền tuyến là chuỗi ngày đầy gian nan. Ban ngày nắng cháy da, đêm xuống sương lạnh buốt, nhưng người lính trẻ vẫn kiên cường bám chốt. Có những hôm nhiều ngày liền không nhận được thư nhà, nỗi nhớ quê chỉ biết gửi vào tiếng đàn harmonica của đồng đội giữa đêm khuya.

Ông Năm nhớ nhất quãng thời gian canh giữ một điểm cao gần biên giới Campuchia. Địch thường xuyên quấy phá vào ban đêm, khiến đơn vị luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Một lần, trong lúc tuần tra, tổ của ông phát hiện dấu vết phục kích. Nhờ bình tĩnh xử lý, đơn vị đã tránh được tổn thất lớn. Sau trận ấy, ông càng hiểu rằng sự sống và cái chết trên chiến trường đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Dù chiến tranh khốc liệt, tình đồng đội luôn là điểm tựa lớn nhất. Ông kể có lần bị sốt rét nặng giữa rừng sâu, chính đồng đội đã thay nhau cõng ông vượt nhiều cây số để tìm quân y. Với ông, tình cảm ấy còn quý hơn cả máu thịt.

Ngày trở về quê hương, Nguyễn Thành Năm mang theo những ký ức không thể phai mờ. Ông luôn nhắc con cháu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn