NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐẦU TIÊN TRÊN THAO TRƯỜNG
Sau ngày nhập ngũ, Lê Văn Tường cùng các thanh niên trong đợt tuyển quân được đưa về đơn vị huấn luyện.
Đối với những chàng trai lần đầu xa nhà, mọi thứ đều mới mẻ.
Từ tiếng còi báo thức lúc trời còn chưa sáng đến nếp sống kỷ luật nghiêm túc của quân đội.
Những ngày đầu, nhiều người chưa quen nên gặp không ít khó khăn.
Riêng Tường vốn quen lao động đồng áng nên thể lực khá tốt.
Tuy nhiên, việc thích nghi với môi trường quân đội vẫn là một thử thách không nhỏ.
Buổi sáng đầu tiên tại đơn vị, tiếng còi vang lên khi trời còn mờ tối.
Chỉ trong vài phút, toàn bộ chiến sĩ đã phải có mặt đầy đủ trên sân tập.
Không còn những giấc ngủ nướng như thời ở nhà.
Không còn những buổi sáng thong thả bên bữa cơm gia đình.
Thay vào đó là những hàng quân ngay ngắn và những bài tập rèn luyện nghiêm túc.
Những ngày huấn luyện diễn ra liên tục.
Các chiến sĩ học điều lệnh đội ngũ.
Học tháo lắp súng.
Học kỹ thuật chiến đấu và kỹ năng hành quân.
Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, thao trường trở nên nóng bỏng.
Mồ hôi thấm đẫm lưng áo.
Đôi chân nhiều người phồng rộp vì tập luyện.
Nhưng không ai bỏ cuộc.
Ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Một buổi chiều, đơn vị tổ chức hành quân dã ngoại với quãng đường hơn mười cây số.
Đó là lần đầu tiên Lê Văn Tường mang đầy đủ quân trang và ba lô trên vai trong một chặng đường dài.
Những bước chân đầu tiên còn khá nhẹ nhàng.
Nhưng càng đi, chiếc ba lô càng trở nên nặng hơn.
Vai áo bắt đầu đau rát.
Đôi chân mỏi nhừ.
Nhiều chiến sĩ trẻ thở dốc vì chưa quen cường độ vận động.
Tường cũng cảm thấy mệt.
Nhưng nhìn những đồng đội bên cạnh vẫn bền bỉ tiến bước, ông lại tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn.
Khi đoàn quân về tới đơn vị lúc chiều muộn, ai nấy đều thấm mệt.
Thế nhưng trên gương mặt mọi người vẫn ánh lên niềm vui.
Bởi họ vừa vượt qua thử thách đầu tiên của đời lính.
Những buổi tối sau giờ học tập, các chiến sĩ thường quây quần bên nhau trò chuyện.
Người kể chuyện quê hương.
Người kể về gia đình.
Người chia sẻ những ước mơ sau ngày đất nước hòa bình.
Nhờ vậy mà tình cảm đồng đội ngày càng gắn bó.
Đối với Lê Văn Tường, đơn vị dần trở thành ngôi nhà thứ hai.
Nơi có những người anh em cùng chung lý tưởng và mục tiêu.
Sau nhiều tháng huấn luyện, người thanh niên quê mùa ngày nào đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Từ dáng đi, tác phong đến suy nghĩ đều thay đổi theo hướng chững chạc hơn.
Ông hiểu rằng người lính không chỉ cần sức khỏe mà còn phải có ý chí, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian đầu quân ngũ, ông Lê Văn Tường vẫn xúc động.
Ông nhớ những buổi tập dưới nắng hè.
Nhớ tiếng hô vang trên thao trường.
Nhớ những bước chân đầu tiên còn vụng về của tuổi mười chín.
Chính những tháng ngày ấy đã rèn luyện nên bản lĩnh của người lính.
Và cũng từ thao trường năm 1970, ông bắt đầu hành trình của mình trong thời hoa lửa – hành trình của lòng dũng cảm, tinh thần cống hiến và tình yêu Tổ quốc sâu sắc.



