Bài viết

NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT - TẬP 10: NGÀY CON ĐƯỜNG ĐI ĐẾN TẬN CÙNG

Sau bao năm, những chuyến hàng trên Trường Sơn vẫn tiếp tục. Những chiếc gùi. Những đoàn xe. Những người mở đường. Những trạm giao liên. Tất cả nối thành một mạng lưới khổng lồ. Nhưng rồi một ngày... những bước chân ấy không còn chỉ hướng về một trạm giao nhận. Chúng hướng về phía trước của một mùa xuân lớn. Đất nước bước vào những tháng cuối của cuộc chiến. Và con đường Trường Sơn... đang đưa những con người ấy đến gần một ngày mà họ đã chờ đợi suốt nhiều năm.

Hải Phòng17/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT - TẬP 10: NGÀY CON ĐƯỜNG ĐI ĐẾN TẬN CÙNG

Buổi sáng.

Trường Sơn vẫn như mọi ngày.

Rừng xanh.

Sương phủ trên những tán cây.

Một đoàn xe chuẩn bị xuất phát.

Người lính trẻ ngày nào giờ đã có nhiều năm kinh nghiệm.

Chiếc gùi trên vai.

Đôi dép cao su.

Khuôn mặt đã rám nắng.


Anh đứng bên đường.

Nhìn đoàn xe.

Một người đồng đội hỏi:

“Bao giờ hết chiến tranh?”

Anh cười.

“Không biết.”

“Có nghĩ đến ngày đó không?”

Anh nhìn về phía Nam.

“Có.”

“Anh muốn làm gì?”

Anh suy nghĩ.

“Về nhà.”


Một câu trả lời rất đơn giản.


NHỮNG NĂM THÁNG ĐÃ QUA

Anh nhớ lại những ngày đầu.

Chiếc gùi đầu tiên.

Con đường đầu tiên.

Trận mưa đầu tiên.

Đêm bom đầu tiên.

Người bạn đã nằm lại.

Những lá thư của mẹ.

Những người công binh sửa đường.

Những cô gái giao liên.

Những đoàn xe vận tải.


Tất cả như những mảnh ghép.


Anh nhận ra...

mình đã đi rất xa.

Không chỉ trên bản đồ.

Mà trong chính cuộc đời mình.


MỘT MỆNH LỆNH MỚI

Một ngày...

tin tức được truyền xuống các đơn vị.

Tình hình chiến trường thay đổi nhanh chóng.

Những chuyến hàng tăng lên.

Các tuyến vận tải hoạt động với cường độ cao hơn.


Người chỉ huy nói:

“Phải đưa hàng nhanh hơn.”

Một người hỏi:

“Bao nhiêu?”

“Càng nhiều càng tốt.”


Không ai hỏi thêm.


Những chiếc xe bắt đầu chạy.

Những đoàn người bắt đầu đi.

Các trạm giao nhận hoạt động liên tục.


Trường Sơn...

không còn chỉ là một tuyến đường.

Nó trở thành một dòng chảy.


Hàng.

Người.

Thông tin.

Nhiên liệu.

Thuốc men.

Lương thực.

Tất cả hướng về phía trước.


NGƯỜI LÍNH NHÌN CHIẾC GÙI

Anh mở chiếc gùi.

Đã cũ.

Nhưng vẫn còn dùng được.

Anh sờ lên dây.

Nhớ đến Minh.

Nhớ những người đã không trở về.


Anh nói rất khẽ:

“Đi tiếp nhé.”

Không biết anh nói với chiếc gùi...

hay với chính mình.


Anh đeo nó lên vai.


CON ĐƯỜNG THAY ĐỔI

Những năm trước...

nhiều đoạn đường chỉ đủ cho một người đi.

Bây giờ...

những tuyến đường đã được mở rộng.

Xe tải chạy.

Các đơn vị công binh làm việc liên tục.

Cầu được xây.

Đường được sửa.


Những con đường nhỏ nối thành những tuyến lớn.

Những tuyến lớn nối thành một mạng lưới.


Người lính trẻ ngày nào nhìn đoàn xe.

Anh nhớ đến câu nói của người công binh:

“Không làm thì xe đi bằng gì?”


Anh mỉm cười.


NHỮNG NGƯỜI Ở PHÍA SAU

Ở hậu phương...

những người phụ nữ vẫn may quần áo.

Những người nông dân vẫn làm ruộng.

Những nhà máy vẫn sản xuất.

Những kho hàng vẫn đóng hàng.


Mỗi bao gạo.

Mỗi thùng thuốc.

Mỗi viên đạn.

Mỗi bộ quần áo...

đều phải vượt qua một hành trình dài.


Có người chưa bao giờ nhìn thấy Trường Sơn.

Nhưng công sức của họ...

đã đi qua Trường Sơn.


Và người lính hiểu:

mình không đi một mình.


MỘT ĐÊM KHÁC

Đêm ấy...

đoàn xe đi trong bóng tối.

Người lính gùi hàng đi bên đường.

Anh nhìn những chiếc đèn được che kín.

Một đoàn xe.

Rồi đoàn thứ hai.

Rồi đoàn thứ ba.


Con đường sáng lên bởi những chuyển động rất nhỏ.


Không ai nói lớn.

Nhưng tất cả đều hiểu:

thời điểm đang đến gần.


MÙA XUÂN

Thời gian trôi.

Mùa xuân đến.

Rừng Trường Sơn vẫn xanh.

Nhưng những người lính cảm nhận được một điều khác.

Không khí thay đổi.

Mệnh lệnh thay đổi.

Nhịp độ hành quân thay đổi.


Những chuyến hàng đi nhanh hơn.

Các đoàn quân chuyển động liên tục.


Người lính trẻ ngày nào giờ đã trở thành một người lính dày dạn.

Anh đứng bên đường.

Nhìn về phía Nam.


Một đồng đội hỏi:

“Cậu nghĩ khi nào sẽ kết thúc?”

Anh nói:

“Có lẽ không lâu nữa.”


Lần đầu tiên...

anh nói câu ấy với niềm tin.


NHỮNG BƯỚC CHÂN CUỐI CÙNG

Có những con đường...

người ta đi vì nhiệm vụ.

Nhưng cũng có những con đường...

người ta đi vì biết mình đang đến gần đích.


Những đoàn xe tiến về phía trước.

Những người lính hành quân.

Những chiếc gùi vẫn được mang trên vai.


Mỗi người đều có một suy nghĩ riêng.

Người nghĩ đến mẹ.

Người nghĩ đến vợ.

Người nghĩ đến con.

Người nghĩ đến quê nhà.


Và có người...

chỉ nghĩ:

“Mong lần này được trở về.”


NGÀY 30 THÁNG 4

Tin chiến thắng truyền đến.

Những người lính đứng lặng.

Có người bật khóc.

Có người ôm đồng đội.

Có người cười.

Có người không nói được gì.


Người lính trẻ ngày nào...

giờ đã đứng tuổi.

Anh tháo chiếc gùi xuống.

Đặt nó bên cạnh.


Lần đầu tiên...

anh không cần chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo.


Anh ngồi xuống.

Nhìn đôi chân mình.

Rồi nhìn chiếc gùi.


Anh nhớ:

người bạn đã nằm lại.

Những người công binh.

Những cô gái giao liên.

Những người lái xe.

Những người lính đã đi cùng anh.


Anh nói:

“Đến rồi.”


NHƯNG CÓ NGƯỜI KHÔNG NGHE ĐƯỢC

Anh nhớ Minh.

Nếu Minh còn sống...

có lẽ lúc này cũng đang cười.

Có lẽ Minh sẽ nói:

“Cuối cùng cũng được về.”


Nhưng Minh không còn.


Người lính lấy đoạn dây gùi cũ ra.

Đặt lên chiếc gùi.


Anh không khóc.

Chỉ ngồi rất lâu.


CON ĐƯỜNG ĐÃ ĐI ĐẾN TẬN CÙNG

Nhiều năm sau...

một con đường hiện đại chạy qua Trường Sơn.

Xe cộ đi lại.

Người dân sinh sống.

Những ngôi trường xuất hiện.

Những bản làng đổi thay.


Một người cựu chiến binh đứng bên đường.

Ông nhìn những chiếc xe chạy qua.


Người cháu hỏi:

“Ngày xưa ông đi đường này à?”

Ông cười.

“Ngày xưa không có con đường như thế này.”

“Thế ông đi đâu?”

Ông chỉ về phía núi.

“Đi trong rừng.”


“Có xa không ông?”

Ông nhìn rất lâu.

“Xa.”


“Bao nhiêu?”

Ông cười:

“Không đếm.”


Rồi ông nói:

“Đi từng bước.”


NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT

Người cháu hỏi:

“Có thật ông đi nửa vòng Trái Đất không?”

Ông cười.

“Ông không đi.”

“Thế ai đi?”

Ông nhìn về phía con đường.

“Rất nhiều người.”


Một người đi một đoạn.

Một người tiếp một đoạn.

Một đoàn xe đi một tuyến.

Một đoàn người đi một tuyến khác.

Một trạm nhận.

Một trạm chuyển.

Một trạm tiếp tục.


Hàng nghìn.

Hàng vạn.

Hàng triệu bước chân.


Không ai có thể nói:

“Đây là bước chân của tôi đi nửa vòng Trái Đất.”

Nhưng tất cả cộng lại...

đã tạo thành một hành trình khổng lồ.


Đó là câu chuyện của Trường Sơn.


NHỮNG NGƯỜI GIỮ CON ĐƯỜNG

Chiến tranh kết thúc.

Nhưng những người từng đi trên Trường Sơn...

mang theo ký ức ấy suốt đời.

Có người trở về quê.

Có người tiếp tục trong quân đội.

Có người trở thành công nhân.

Có người làm nông.

Có người trở thành giáo viên.


Nhưng khi nhắc đến Trường Sơn...

họ đều nhớ một điều:

mình đã từng đi cùng rất nhiều người.


Một người.

Một chiếc gùi.

Một con đường.


Rồi nhiều người.

Nhiều chiếc gùi.

Nhiều con đường.


Tất cả nối lại...

thành một phần lịch sử.

Chiều xuống.

Người cựu chiến binh đứng bên một con đường Trường Sơn.

Trong tay ông là chiếc gùi cũ.

Ông đặt nó xuống.


Một đứa trẻ chạy tới.

“Ông ơi!”

Ông quay lại.

“Dạ?”

“Cái này là gì ạ?”

Ông nhìn chiếc gùi.

“Ngày xưa ông mang nó.”

“Để làm gì?”

Ông nhìn về phía những ngọn núi.

“Để mang hàng.”

“Đi đâu?”

Ông cười.

“Đi rất xa.”


Đứa trẻ hỏi:

“Có mệt không ông?”

Ông cười.

“Có.”

“Có sợ không?”

“Có.”

“Thế sao ông vẫn đi?”

Ông nhìn đứa trẻ.

Một lúc lâu...

ông trả lời:

“Vì phía trước có những người đang chờ.”


Đứa trẻ nhìn chiếc gùi.

Rồi nhìn con đường.


Máy quay từ từ bay lên.

Con đường Trường Sơn hôm nay trải dài giữa núi rừng.

Hình ảnh hiện tại dần chuyển thành những bức ảnh đen trắng.

Những người lính.

Những cô gái giao liên.

Những người công binh.

Những đoàn xe.

Những chiếc gùi.


Cuối cùng...

một đôi chân bước trên con đường.

Hình ảnh chuyển sang những đôi chân của trẻ em hôm nay.

“Họ đã đi rất xa.”

“Có người đi hàng trăm cây số.”

“Có người đi hàng nghìn cây số.”

“Có người chỉ đi một đoạn đường rất ngắn.”

“Nhưng khi tất cả những bước chân ấy nối lại…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT - TẬP 10: NGÀY CON ĐƯỜNG ĐI ĐẾN TẬN CÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa