Bài viết

NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT - TẬP 2: ĐÊM KHÔNG CÓ ÁNH ĐÈN

Trên Trường Sơn, ban ngày nhiều khi nguy hiểm hơn ban đêm. Máy bay trinh sát có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Những tuyến đường vận tải có thể trở thành mục tiêu của bom đạn. Vì thế, khi mặt trời lặn, những đoàn người lại bắt đầu hành quân. Không đèn. Không tiếng gọi lớn. Chỉ có tiếng dép cao su chạm vào đất đá và tiếng gùi va nhẹ vào vai. Một đêm của người chiến sĩ Trường Sơn bắt đầu như thế.

Hải Phòng17/08/2026Xã Phú Đình (Xã Phú Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT - TẬP 2: ĐÊM KHÔNG CÓ ÁNH ĐÈN

Mặt trời vừa khuất sau dãy núi.

Cánh rừng Trường Sơn nhanh chóng chìm vào bóng tối.

Một cán bộ nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn về phía con đường.

“Chuẩn bị.”

Những người lính lần lượt đứng dậy.

Chiếc gùi được buộc lại.

Dây đeo được kiểm tra.

Dép được chỉnh.

Bi đông nước được cài bên hông.

Không ai nói chuyện lớn.

Bởi họ biết...

đêm nay lại là một đêm dài.


Người lính trẻ của chúng ta cũng đứng dậy.

Anh đưa tay kéo chiếc gùi lên vai.

Lần này...

anh không còn thấy nó nặng như ngày đầu tiên.

Không phải vì hàng nhẹ hơn.

Mà vì đôi vai anh đã bắt đầu quen với sức nặng ấy.

Những vết chai đã xuất hiện.

Đôi chân cũng đã quen với những con dốc.

Nhưng Trường Sơn vẫn còn rất dài.


“Đi.”

Một tiếng rất khẽ.

Đoàn người bắt đầu chuyển động.


Không có ánh đèn.

Người đi trước chỉ nhìn thấy bóng người phía trước mình.

Khoảng cách vài mét.

Nếu người trước dừng...

người sau dừng.

Nếu người trước cúi xuống...

người sau cũng cúi xuống.

Cả đoàn di chuyển như một dòng người trong bóng tối.


Một cành cây quệt qua mặt.

Anh đưa tay gạt.

Một hòn đá trượt dưới chân.

Anh đứng lại.

Rồi tiếp tục.


Phía trên...

bầu trời đầy sao.

Nhưng không ai ngẩng lên lâu.

Họ phải nhìn đường.


Con đường trong bóng tối

Trường Sơn ban đêm không giống bất kỳ con đường nào ở quê nhà.

Có đoạn là đất đỏ.

Có đoạn đầy đá.

Có đoạn chỉ là một lối nhỏ giữa hai vách núi.

Có đoạn phải men theo sườn dốc.

Có đoạn phải lội qua suối.

Mưa xuống...

đường trở thành bùn.

Nắng lên...

đất lại khô cứng.

Nhưng dù thế nào...

hàng vẫn phải đi.


Một người trong đoàn thì thầm:

“Còn bao xa?”

Người phía trước trả lời:

“Không biết.”

Anh cười.

“Thế cứ đi.”


Hai người lại tiếp tục.


Đêm càng sâu.

Rừng càng im.

Nhưng sự im lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên.

Một tiếng động trên trời xuất hiện.

Rất xa.

Nhưng những người lính lập tức nhận ra.

“Máy bay.”

Đoàn người dừng lại.

Không ai cần ra lệnh lần thứ hai.

Những chiếc gùi được hạ xuống.

Mọi người nhanh chóng tản vào những vị trí đã được chuẩn bị.


Một người lính nằm sát xuống đất.

Anh kéo chiếc gùi bên cạnh.

Bầu trời phía trên vẫn tối.

Rồi...

một ánh sáng lóe lên.

Bom bắt đầu rơi.


ẦM!

Mặt đất rung chuyển.

Một cột đất bắn lên.

Rồi tiếng nổ thứ hai.

Thứ ba.

Cả khu rừng rung lên.


Anh nhắm mắt.

Hai tay ôm lấy chiếc gùi.

Trong chiếc gùi ấy không chỉ có hàng.

Nó còn là nhiệm vụ.

Là công sức của những người ở phía sau.

Là thứ mà những người ở phía trước đang chờ.


Bom ngừng.

Rừng trở lại im lặng.

Một lúc lâu...

không ai đứng dậy.

Người chỉ huy ngẩng đầu.

Lắng nghe.

Không còn tiếng máy bay.

Ông nói:

“Kiểm tra.”


Mọi người lần lượt đứng lên.

Có người bị xước.

Có người mất dép.

Có người chiếc gùi bị rách một góc.

Nhưng hàng vẫn còn.


Một người lính nhìn chiếc gùi.

“Còn đủ.”

Người chỉ huy gật đầu.

“Đi tiếp.”


Lại một tiếng:

“Đi.”


Đoàn người tiếp tục bước vào bóng tối.


Một con suối

Gần nửa đêm.

Phía trước xuất hiện một con suối.

Nước chảy khá mạnh.

Người chỉ huy nhìn dòng nước.

Rồi nhìn những chiếc gùi.

Nếu để hàng ướt...

nhiệm vụ có thể thất bại.

Những người lính lập tức tháo dây.

Bọc hàng.

Buộc thật chặt.

Rồi lần lượt xuống nước.


Nước lạnh buốt.

Người lính trẻ bước xuống.

Nước lên đến đầu gối.

Rồi ngang hông.

Anh giữ chiếc gùi cao hơn.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Dòng nước đẩy mạnh.

Anh trượt chân.

Một người phía sau lập tức nắm lấy tay anh.

“Cẩn thận!”

Anh đứng lại.

“Cảm ơn.”

“Đi tiếp.”


Họ vượt qua con suối.

Người cuối cùng bước lên bờ.

Tất cả kiểm tra hàng.

Không thiếu.

Không ướt.


Một người lấy bi đông nước.

Uống một ngụm.

Rồi truyền cho người bên cạnh.

Không ai có nhiều.

Nhưng họ chia nhau.


2 giờ sáng

Đoàn người lại đi.

Đôi chân bắt đầu nặng.

Mắt bắt đầu buồn ngủ.

Vai đau.

Lưng mỏi.

Nhưng không ai nằm xuống.

Bởi mục tiêu vẫn còn phía trước.


Người lính trẻ nhớ đến mẹ.

Anh nhớ cánh đồng quê.

Nhớ bữa cơm.

Nhớ tiếng gà.

Nhớ căn nhà nhỏ.

Anh tự hỏi:

“Không biết giờ này mẹ đang làm gì?”

Rồi anh lại bước.


Có lẽ...

mỗi người lính trên Trường Sơn đều có một quê hương để nhớ.

Và chính ký ức ấy...

giúp họ bước tiếp.


3 giờ sáng

Đoàn người đến một trạm giao liên.

Một vài người đã chờ sẵn.

Hàng được kiểm tra.

Người nhận ký hiệu.

Không có những thủ tục dài.

Chỉ vài câu.

“Đủ.”

“Đúng.”

“Chuyển tiếp.”


Người lính trẻ ngồi xuống.

Anh tháo gùi.

Vai lập tức nhẹ đi.

Nhưng chỉ vài phút sau...

một người khác đến.

Một nhiệm vụ mới.

Một chuyến hàng khác.


Người chỉ huy hỏi:

“Cậu nghỉ chưa?”

Anh đáp:

“Rồi.”

“Được. Mai tiếp tục.”

Anh cười.

“Rõ.”


Trường Sơn không có một con đường duy nhất

Sau này...

khi nhìn trên bản đồ, người ta có thể vẽ một đường từ Bắc vào Nam.

Nhưng thực tế...

đó là cả một hệ thống đường bộ, đường sông, đường ống và những tuyến vận tải đan xen qua nhiều vùng.

Có những tuyến dành cho xe.

Có những tuyến dành cho người.

Có những tuyến chỉ dùng khi cần tránh bom.

Có những đoạn phải làm mới.

Có những đoạn phải sửa liên tục.


Và giữa hệ thống khổng lồ ấy...

những người gùi hàng vẫn tồn tại.

Họ đi ở những nơi xe chưa thể đi.

Mang những thứ mà những phương tiện lớn chưa thể đưa tới.


Một chiếc gùi.

Một đôi chân.

Một con đường.

Nhưng khi hàng nghìn người cùng làm...

nó trở thành một tuyến vận tải khổng lồ bằng sức người.


Gần sáng

Trời bắt đầu chuyển màu.

Phía xa...

những ngọn núi hiện lên mờ mờ.

Đoàn người đã đi suốt đêm.

Người lính trẻ đặt chiếc gùi xuống.

Anh ngồi bên một gốc cây.

Không ai nói.

Mọi người chỉ lặng lẽ nghỉ.


Một người đồng đội đưa anh một nắm cơm.

Anh nhận.

“Cảm ơn.”

Hai người ăn trong im lặng.

Cơm nguội.

Nhưng ngon.

Bởi họ đã đi cả đêm.


Người lính nhìn về phía chân trời.

Một ngày mới bắt đầu.

Nhưng với anh...

một ngày mới cũng có nghĩa là:

một đêm mới sẽ lại đến.


Anh nhìn chiếc gùi.

Rồi nhìn con đường.

Con đường vẫn còn kéo dài.


Máy quay từ từ bay lên.

Một đoàn người nhỏ bé giữa núi rừng.

Phía trước...

là những dãy núi nối tiếp nhau.

Phía sau...

cũng là những dãy núi.

Không thấy điểm cuối.

“Có những con đường được đo bằng cây số.”

“Nhưng có những con đường được đo bằng bước chân.”

“Trên Trường Sơn, mỗi bước chân là một lần vượt qua gian khổ.”

“Mỗi chiếc gùi là một phần của chiến trường phía trước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI NỬA VÒNG TRÁI ĐẤT - TẬP 2: ĐÊM KHÔNG CÓ ÁNH ĐÈN | Câu chuyện thời hoa lửa