Bài viết

Những bước chân dưới trăng Trường Sơn”

Trăng tháng Tư rót xuống đường mòn Trường Sơn một màu bạc mờ ảo, phủ lên những tán rừng già và những khe suối hẹp. Ánh trăng không chỉ là nguồn sáng mỏng manh giữa bóng tối mà còn là bạn đồng hành thầm lặng của những người lính trẻ trên tuyến đường chiến lược huyền thoại. Họ đi trong lặng lẽ, từng bước chân in xuống đất ẩm, mùi lá rừng trộn với mùi cơm nếp, mùi thuốc súng còn sót lại sau những trận pháo kích, tất cả hoà vào nhau như nhịp thở chung của cả một đại đội.

Hưng Yên03/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bước chân dưới trăng Trường Sơn”

Trăng tháng Tư rót xuống đường mòn Trường Sơn một màu bạc mờ ảo, phủ lên những tán rừng già và những khe suối hẹp. Ánh trăng không chỉ là nguồn sáng mỏng manh giữa bóng tối mà còn là bạn đồng hành thầm lặng của những người lính trẻ trên tuyến đường chiến lược huyền thoại. Họ đi trong lặng lẽ, từng bước chân in xuống đất ẩm, mùi lá rừng trộn với mùi cơm nếp, mùi thuốc súng còn sót lại sau những trận pháo kích, tất cả hoà vào nhau như nhịp thở chung của cả một đại đội.

Chúng tôi gọi đó là những đêm hành quân đi mòn ánh trăng — nơi mà từng khoảnh khắc, từng tiếng động nhỏ đều có thể quyết định sự sống còn, nơi mà nỗi nhớ nhà, nỗi mệt mỏi, và niềm tin vào ngày chiến thắng xen lẫn nhau như những sợi chỉ đan vào nhau trong tấm thảm rừng Trường Sơn.

Đêm đầu tiên, đại đội chúng tôi nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực từ căn cứ hậu cần về tuyến tiền duyên. Mỗi người lính đều mang trên vai hơn ba mươi ký gạo, bánh nếp, và những thùng thuốc men. Mắt phải soi đường, tai phải nghe ngóng từng cành cây gãy, từng tiếng suối chảy rì rào. Trên không, máy bay Mỹ thi thoảng lóe sáng, phá tan bầu trời tĩnh lặng, khiến tim mỗi người nhảy lên.

Ánh trăng soi qua tán lá, tạo ra những mảng sáng tối như bức tranh thủy mặc. Đôi khi, ánh sáng ấy đủ để thấy những tảng đá phủ rêu trơn trượt, những rễ cây nhô lên như những chiếc móng khổng lồ đang chực chờ bước chân người qua. Hành quân trong đêm không chỉ là di chuyển, mà còn là một nghệ thuật sống còn — người đi đầu phải chọn đường, người đi cuối phải nhắc nhở đồng đội tránh bẫy mìn, tránh chạm phải lá cây có thể phát ra tiếng kêu.

Chúng tôi học cách nghe rừng thở, học cách bước chân sao cho không làm rung lá, học cách truyền tín hiệu bằng tay hoặc ánh mắt. Trong bóng tối, mọi lo lắng đều trút vào bước chân, vào hơi thở, vào mùi đất rừng. Nhưng nỗi mệt nhọc ấy chưa là gì so với nỗi sợ máy bay, bom, và những đòn phục kích bất ngờ.

Trong đoàn hành quân, mỗi người đều có câu chuyện riêng. Có Thắng, cậu lính quê Nghệ An, lần đầu tiên ra Trường Sơn nhưng luôn cười giữa mưa bom, cậu bảo: “Mẹ đã dặn, đi Trường Sơn, sợ gì, phải coi như đi rừng hái măng thôi”. Có Hạnh, cô y tá 19 tuổi, mang theo túi thuốc nhỏ và những nụ cười dịu dàng, nhưng khi bom nổ gần, đôi tay cô lại trở nên nhanh nhẹn đến đáng sợ.

Có đêm, khi đoàn hành quân vượt một con suối nhỏ, gió lạnh từ thượng nguồn thổi xuống, Thắng suýt ngã, nhưng Hạnh nắm lấy tay cậu, kéo vào bờ. Trong khoảnh khắc ấy, ánh trăng chiếu qua những giọt nước bắn lên, trông như những hạt pha lê rơi xuống đôi tay họ. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng đủ để chứng minh rằng, giữa chiến tranh, tình người vẫn nảy nở, mạnh mẽ hơn mọi tiếng súng.

Bữa cơm trong rừng là khoảnh khắc thiêng liêng. Gạo rang Trường Sơn, lạc rang, khoai rừng… trở thành bữa ăn quý giá nhất, mang lại sức lực cho những đêm dài vượt núi, vượt suối. Ánh trăng soi trên bếp lửa hồng, nơi những người lính chia nhau từng hạt gạo, từng miếng khoai, và cùng kể về gia đình, về những ngày mưa nắng đồng quê.

Có đêm, chúng tôi ngồi bên bếp lửa, nghe tiếng côn trùng rì rào như bản nhạc đồng quê, Thắng nhắm mắt hít thật sâu, nói: “Sao Trường Sơn đẹp quá, đẹp hơn cả ở nhà mình”. Câu nói giản dị ấy vang lên giữa rừng, khiến cả đại đội cười, và nỗi mệt nhọc như tan biến theo khói lửa.

Không phải đêm nào cũng bình yên. Máy bay Mỹ thỉnh thoảng quần thảo trên bầu trời, ném bom xuống những tuyến đường mòn. Có đêm, chúng tôi nghe tiếng nổ vang rền, đất rung lên dưới chân. Những người lính không một lời la hét, chỉ lặng lẽ nép vào gốc cây, trong lòng cầu nguyện cho đồng đội còn sống.

Một lần, đại đội chúng tôi gặp một quả bom chưa nổ, nằm lặng lẽ bên đường mòn. Cả đoàn đứng im lặng, chỉ một cử động nhỏ cũng đủ khiến nó phát nổ. Người đi đầu phải thận trọng quan sát, hướng dẫn cả đội vòng qua. Ánh trăng lúc ấy như trở nên lạnh lùng, soi rõ từng giọt mồ hôi trên trán mỗi người.

Sau hàng chục đêm đi bộ dưới ánh trăng, vượt núi, băng rừng, mỗi người lính đều mang trong mình những ký ức không thể quên. Mỗi vết chai trên vai, mỗi bàn chân rớm máu, đều là chứng nhận của một tinh thần kiên cường. Và khi đến được căn cứ, khi ánh bình minh hé lên qua những tán lá, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.

Những đêm hành quân đi mòn ánh trăng đã dạy chúng tôi rằng chiến tranh không chỉ là tiếng súng, mà còn là những bước chân bền bỉ, là tình đồng đội, là niềm tin và hy vọng. Ánh trăng trên Trường Sơn vẫn mờ ảo, nhưng trong lòng mỗi người, nó sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn