Bài viết

Những bước chân giữa mùa mưa

Trong ký ức của bác Phạm Văn Chiến, những năm tháng quân ngũ là một phần tuổi trẻ không thể nào quên. Đó là quãng thời gian bác rời xa mái nhà thân thuộc, khoác lên mình màu xanh áo lính và bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác. Khi ấy, bác còn trẻ, phía trước là những tháng ngày gian khổ nhưng trong lòng luôn có một niềm tin giản dị: đã là người lính thì phải hoàn thành nhiệm vụ.

Thanh Hóa04/09/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bước chân giữa mùa mưa

Thông tin: Sinh năm 1963; nhập ngũ năm 1984; xuất ngũ năm 1987.

Trong ký ức của bác Phạm Văn Chiến, những năm tháng quân ngũ là một phần tuổi trẻ không thể nào quên. Đó là quãng thời gian bác rời xa mái nhà thân thuộc, khoác lên mình màu xanh áo lính và bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác. Khi ấy, bác còn trẻ, phía trước là những tháng ngày gian khổ nhưng trong lòng luôn có một niềm tin giản dị: đã là người lính thì phải hoàn thành nhiệm vụ.

Một trong những kỷ niệm bác nhớ nhất là những ngày hành quân giữa mùa mưa. Đường rừng trơn trượt, đất bùn bám đầy đôi dép, quần áo lúc nào cũng ẩm ướt. Có những đoạn đường cả đơn vị phải đi trong mưa nhiều giờ liền. Ba lô nặng trĩu trên vai, đôi chân mỏi rã rời, nhưng không ai than vãn. Người đi trước động viên người đi sau, ai yếu hơn thì được đồng đội san sẻ bớt đồ đạc.

Có lần, sau một chặng hành quân dài, cả đơn vị dừng chân bên một khoảng rừng. Mọi người nhanh chóng tìm chỗ trú mưa. Bữa cơm hôm ấy vô cùng đơn sơ. Mỗi người chỉ có một phần nhỏ, vậy mà khi một đồng đội bị ướt hết lương thực, mọi người lại chia cho anh từng chút một. Bác Chiến cũng không ngần ngại nhường phần của mình.

Đêm ấy, nằm giữa tiếng mưa rừng, bác nhớ nhà da diết. Bác nhớ cha mẹ, nhớ con đường làng và những bữa cơm gia đình. Nhưng rồi nhìn sang những người đồng đội đang nằm cạnh mình, bác lại thấy ấm lòng. Họ cũng nhớ nhà như bác, cũng có những người thân đang chờ đợi ở quê hương.

Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, bác Chiến vẫn nhớ những ngày mưa ấy. Không phải vì những gian khổ, mà bởi trong gian khổ, bác đã hiểu được giá trị của tình đồng đội. Có những con đường năm xưa đã phủ đầy dấu chân của thời gian, nhưng trong ký ức người lính, từng bước chân bên đồng đội vẫn còn nguyên vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những bước chân giữa mùa mưa | Câu chuyện thời hoa lửa