Những bước chân gùi gạo giữa đại ngàn
Có những người lính Trường Sơn không trực tiếp cầm súng trong những trận đánh lớn, nhưng mỗi bước chân của họ đều góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến. Họ là những người mở đường, tải đạn, tải thương, vận chuyển lương thực và gùi từng bao gạo vượt qua núi rừng để đưa đến nơi bộ đội đang chiến đấu.
Những bước chân gùi gạo giữa đại ngàn
Cựu chiến binh: Lò Văn Pó
Sinh năm: 1951
Quê quán: Na Hang, tỉnh Tuyên Quang
Đơn vị: Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn
Nhiệm vụ: Gùi gạo, vận chuyển lương thực phục vụ bộ đội trên tuyến Trường Sơn
Thời gian tham gia: 1971 – 1975
Địa bàn hoạt động: Quảng Bình, Quảng Trị, khu vực Trường Sơn và các tuyến đường vận chuyển vào chiến trường miền Nam.
Có những người lính Trường Sơn không trực tiếp cầm súng trong những trận đánh lớn, nhưng mỗi bước chân của họ đều góp phần làm nên thắng lợi của cuộc kháng chiến. Họ là những người mở đường, tải đạn, tải thương, vận chuyển lương thực và gùi từng bao gạo vượt qua núi rừng để đưa đến nơi bộ đội đang chiến đấu.
CCB Lò Văn Pó, người con xã Na Hang là một trong những người từng có những năm tháng như thế.
Gùi từng hạt gạo qua Trường Sơn
Sinh năm 1951, ông Lò Văn Pó nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn thuộc Đoàn 559.
Công việc của ông và đồng đội là vận chuyển lương thực, đặc biệt là gạo, từ các điểm tập kết đến những đơn vị bộ đội đang làm nhiệm vụ phía trước.
Ngày ấy, một bao gạo vài chục kilôgam đối với người lính trẻ đã là một sức nặng lớn. Nhưng giữa núi rừng Trường Sơn, đường sá chưa có, nhiều nơi chỉ là những lối mòn xuyên rừng, người lính phải gùi gạo trên vai, băng qua suối, vượt dốc và đi hàng chục cây số.
Có những ngày mưa rừng kéo dài, đường trơn trượt, đôi chân rớm máu vì phải đi bộ liên tục. Gạo được bọc kỹ để tránh nước, bởi nếu gạo ướt thì bộ đội phía trước sẽ thiếu lương thực.
Mỗi hạt gạo là một phần sức mạnh chiến trường
Ông Pó nhớ rằng, khi ấy mọi người đều hiểu rất rõ: bộ đội muốn chiến đấu thì phải có cơm ăn; phía trước có tiếng súng thì phía sau phải có người vận chuyển lương thực.
Vì vậy, dù mệt đến đâu, khi nhận nhiệm vụ, ông và đồng đội đều cố gắng hoàn thành.
Có những chuyến đi bắt đầu từ sáng sớm và kéo dài đến tận đêm. Khi nghe máy bay địch, mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn, chờ yên tiếng bom lại tiếp tục hành quân.
Nhiều đoạn đường bị bom đánh phá, cây rừng đổ xuống chắn ngang lối đi. Anh em phải cùng nhau phát cây, san đường rồi mới tiếp tục.
Có khi một người bị kiệt sức, những người còn lại chia nhau mang phần gạo của đồng đội. Cứ như vậy, từng bước chân nối tiếp từng bước chân, từng gùi gạo nối tiếp nhau hướng về phía trước.
Tình đồng đội giữa núi rừng
Trong những năm tháng gian khổ ấy, ông Pó nhớ nhất vẫn là tình đồng chí, đồng đội.
Giữa rừng sâu, một nắm cơm chia đôi, một ngụm nước chuyền tay hay một lời động viên cũng trở thành nguồn sức mạnh để người lính vượt qua gian khó.
Có những đồng đội cùng ông lên đường nhưng không trở về. Họ đã hy sinh trên những cung đường Trường Sơn khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những người còn sống tiếp tục gùi gạo, tải hàng, bởi họ hiểu rằng phía trước vẫn còn những đơn vị đang chờ lương thực.
Mỗi bao gạo đến được chiến trường là thêm một phần sức mạnh cho người lính nơi tuyến đầu.
Những năm tháng không thể nào quên
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Lò Văn Pó trở về quê hương. Những năm tháng gùi gạo trên Trường Sơn đã trở thành ký ức sâu đậm trong cuộc đời ông.
Từ một chàng trai trẻ ngày nào, ông nay đã trở thành người cao tuổi. Mái tóc bạc đi theo năm tháng, nhưng ký ức về những con đường rừng, những chuyến gùi gạo và những người đồng đội năm xưa vẫn còn nguyên.
Ông bảo rằng, ngày ấy mình không nghĩ việc làm của mình lớn lao. Chỉ đơn giản là được giao nhiệm vụ thì cố gắng hoàn thành. Nhưng nhìn lại chặng đường đã qua, ông mới hiểu rằng mỗi người lính, dù ở vị trí nào, đều góp một phần vào thắng lợi chung của dân tộc.
Lời nhắn gửi thế hệ trẻ
Nhắc về những năm tháng Trường Sơn, ông Pó luôn mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình.
“Ngày trước chúng tôi đi bộ hàng chục cây số chỉ để đưa được bao gạo đến cho đồng đội. Bây giờ cuộc sống đã tốt hơn rất nhiều, các cháu phải biết quý trọng những gì mình đang có, cố gắng học tập, lao động và xây dựng quê hương.”
Đó không chỉ là lời tâm sự của một người cựu chiến binh, mà còn là lời nhắn gửi của một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.
Những bước chân còn mãi
Chiến tranh đã lùi xa, những con đường Trường Sơn năm xưa giờ đã thay đổi. Nhưng những bước chân của người lính gùi gạo vẫn còn in dấu trong lịch sử.
Không có tiếng súng trong tay, không trực tiếp đối mặt với trận đánh, nhưng những người vận chuyển lương thực đã góp phần bảo đảm hậu cần cho cả chiến trường.
Những bao gạo năm xưa, những đôi vai trĩu nặng và những bước chân vượt núi giữa đại ngàn đã trở thành những “đóa hoa lửa” bình dị mà cao đẹp.
Câu chuyện của CCB Lò Văn Pó là câu chuyện về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và tinh thần đồng đội của những người lính Trường Sơn. Những ký ức ấy sẽ tiếp tục được kể lại để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: đằng sau mỗi thắng lợi của dân tộc là sự hy sinh, cống hiến của biết bao con người bình dị.



