Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Những bước chân gùi xăng giữa đại ngàn

Trên con đường Trường Sơn huyền thoại, có những người lính không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng công việc của họ luôn ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Đó là những chiến sĩ vận tải, những người vận chuyển xăng dầu, lương thực, đạn dược và vật tư phục vụ chiến trường.

Hà Nội18/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những bước chân gùi xăng giữa đại ngàn

Cựu chiến binh: Vương Hào
Sinh năm: 1950
Quê quán: Thạch Thất, Hà Nội
Đơn vị: Đại đội vận tải xăng dầu, Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn
Nhiệm vụ: Gùi, vận chuyển xăng dầu phục vụ các đơn vị trên tuyến Trường Sơn
Thời gian tham gia: 1971 – 1975
Địa bàn hoạt động: Quảng Bình, Quảng Trị và các tuyến đường Trường Sơn chi viện cho chiến trường miền Nam.

Trên con đường Trường Sơn huyền thoại, có những người lính không trực tiếp cầm súng chiến đấu nhưng công việc của họ luôn ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Đó là những chiến sĩ vận tải, những người vận chuyển xăng dầu, lương thực, đạn dược và vật tư phục vụ chiến trường.

Trong số đó có CCB Vương Hào, người con của Thạch Thất. Những năm tháng gùi từng can xăng vượt núi, băng rừng giữa mưa bom, bão đạn đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời ông.

Gùi xăng giữa đại ngàn

Sinh năm 1950, ông Vương Hào nhập ngũ khi đất nước đang trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến Trường Sơn thuộc Đoàn 559.

Nhiệm vụ của ông và đồng đội là vận chuyển xăng dầu đến các điểm tập kết, phục vụ xe vận tải, xe cơ giới và các đơn vị đang làm nhiệm vụ trên tuyến đường huyết mạch này.

Ngày ấy, đường Trường Sơn chưa có những tuyến đường thuận lợi như hôm nay. Nhiều nơi chỉ là đường rừng, dốc cao, suối sâu. Những lúc xe không thể đi đến, người lính phải dùng sức người để vận chuyển.

Những can xăng nặng được buộc chắc, đặt lên vai hoặc mang theo bằng những phương tiện thô sơ. Từng bước chân lặng lẽ vượt qua dốc núi, khe suối và những cánh rừng già.

Mùi xăng giữa mùi khói bom

Ông Hào nhớ rằng, vận chuyển xăng dầu là công việc đặc biệt nguy hiểm. Xăng là vật liệu dễ cháy, trong khi máy bay địch thường xuyên đánh phá các tuyến đường vận tải.

Có những lúc vừa nghe tiếng máy bay từ xa, anh em đã phải nhanh chóng tìm vị trí trú ẩn, che giấu hàng hóa và chờ thời cơ tiếp tục hành quân.

Mỗi can xăng đến được điểm tập kết đều là cả một hành trình gian khổ.

Xăng dầu khi ấy không chỉ phục vụ việc đi lại. Nó là nguồn năng lượng để những chiếc xe tiếp tục vượt Trường Sơn, đưa bộ đội, vũ khí, đạn dược và lương thực vào chiến trường.

Bởi vậy, người lính gùi xăng hiểu rằng trên vai mình không chỉ là những can nhiên liệu mà còn là một phần nhiệm vụ chi viện cho tiền tuyến.

Những cung đường đầy hiểm nguy

Có những ngày trời mưa như trút nước. Đường đất trở nên trơn trượt, bùn đất bám đầy chân. Người lính phải giữ thật chắc hàng hóa, tránh để can xăng va đập mạnh.

Có những đoạn đường vừa đi qua đã nghe tiếng bom nổ phía sau.

Có những đêm hành quân trong bóng tối, người lính chỉ dựa vào ánh sáng mờ của đèn pin được che chắn cẩn thận. Mọi người đi sát nhau, người trước nhắc người sau, cùng vượt qua những đoạn đường nguy hiểm.

Khi một đồng đội mệt, người khác lại chia sẻ phần hàng. Khi có người bị thương, cả nhóm tìm cách đưa đồng đội về nơi an toàn.

Chính trong gian khổ, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên sâu sắc.

Những người đã nằm lại trên Trường Sơn

Trong ký ức của ông Hào, điều đau đáu nhất là những đồng đội đã hy sinh.

Có những người hôm trước còn cùng nhau hành quân, cùng chia nhau nắm cơm, cùng nói chuyện về ngày hòa bình, nhưng hôm sau đã không còn trở lại.

Nhiều người lính đã nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn, khi tuổi đời còn rất trẻ.

Những người còn sống tiếp tục công việc của mình. Bởi phía trước vẫn cần xăng, cần hàng, cần những chuyến vận tải để phục vụ chiến trường.

Một người ngã xuống, những người còn lại lại tiếp tục bước đi.

Đó là cách mà những người lính Trường Sơn đã vượt qua chiến tranh.

Trở về với quê hương

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Hào trở về quê hương Thạch thất. Rời quân ngũ, ông tiếp tục cuộc sống lao động, xây dựng gia đình và quê hương.

Những năm tháng trên Trường Sơn đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời trong cuộc đời ông.

Mỗi khi nhớ về những ngày ấy, ông vẫn nhớ những con đường rừng, những can xăng trên vai, những đêm hành quân và đặc biệt là những người đồng đội đã không có cơ hội trở về.

Ông luôn tâm niệm rằng mình may mắn hơn nhiều đồng đội. Vì vậy, cuộc sống hôm nay càng phải biết trân trọng hòa bình.

Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Nhắc về những năm tháng chiến tranh, ông Tường thường căn dặn con cháu:

“Ngày trước chúng tôi chỉ mong có ngày đất nước hòa bình. Các cháu hôm nay được sống trong điều kiện đầy đủ hơn thì phải biết quý trọng cuộc sống, chăm chỉ học tập, lao động và góp sức xây dựng quê hương.”

Đó là lời nhắn gửi giản dị nhưng chứa đựng cả một đời người lính.

Những giọt xăng và những bước chân không quên

Ngày nay, những tuyến đường Trường Sơn đã trở thành những con đường hiện đại. Những đoàn xe vận tải không còn phải len lỏi giữa mưa bom, bão đạn.

Nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, hình ảnh những bước chân gùi xăng giữa đại ngàn vẫn còn nguyên vẹn.

Họ không đứng ở tuyến đầu của những trận đánh lớn, nhưng công việc thầm lặng của họ đã góp phần giữ cho mạch máu giao thông Trường Sơn không ngừng chảy.

Mỗi can xăng được đưa tới nơi an toàn là một phần đóng góp cho tiền tuyến. Mỗi bước chân vượt núi là một bước chân góp phần đưa đất nước đến ngày thống nhất.

Câu chuyện của CCB Hào là câu chuyện về những người lính hậu cần bình dị trên tuyến đường huyền thoại – những con người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi Trường Sơn và trở về mang theo những ký ức không thể phai mờ.

Những bước chân gùi xăng năm ấy đã đi qua chiến tranh, nhưng dấu chân của họ sẽ còn mãi trong ký ức lịch sử và trong lòng các thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn