Anh hùng Lực lượng vũ trang

Những bước chân không để lại dấu

Tây Ninh26/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, Trường Sơn là một thế giới khác.

Ban ngày, rừng núi tưởng như im lặng.

Nhưng chỉ cần máy bay xuất hiện, cả tuyến đường lập tức chìm trong tiếng bom.

Trên những con đường ấy có những cô gái tuổi đời còn rất trẻ làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn, tải thương và bảo đảm giao thông.

Nguyễn Thị Kim Huế là một trong số đó.

Cô gái quê Quảng Bình tham gia thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ.

Công việc của họ không có những giờ làm việc cố định.

Có khi cả ngày phải san đất lấp hố bom.

Có khi vừa sửa xong một đoạn đường thì bom lại đánh trúng.

Có khi giữa đêm, họ phải lao ra mặt đường để bảo đảm cho đoàn xe tiếp tục đi qua.

Nguy hiểm nhất là những lúc phải làm việc dưới ánh sáng của pháo sáng.

Khi ấy, mọi chuyển động đều có thể bị phát hiện.

Nhưng nếu không sửa đường, đoàn xe phía sau sẽ không thể đi tiếp.

Nguyễn Thị Kim Huế và đồng đội vẫn làm.

Họ không có áo giáp.

Không có những công sự kiên cố.

Thứ họ có chỉ là cuốc, xẻng và sự gan dạ của tuổi trẻ.

Một đêm trên tuyến đường, sau một đợt bom, mặt đường bị cày nát.

Những cô gái lập tức chạy đến.

Đất đá được xúc lên.

Hố bom được lấp.

Mỗi người một việc.

Không ai hỏi còn bao nhiêu quả bom sẽ rơi xuống.

Bởi phía sau họ là những đoàn xe đang chờ.

Và phía trước là chiến trường.

Có những người lính ở phía trước không bao giờ biết tên những cô gái đã giữ con đường cho họ.

Họ chỉ biết rằng xe của mình vẫn có thể đi.

Đạn và lương thực vẫn đến.

Những thương binh vẫn được đưa về.

Nhưng để làm được điều đó, đã có những con người đứng giữa mưa bom.

Nguyễn Thị Kim Huế đã sống qua những năm tháng như vậy.

Tuổi trẻ của cô không gắn với những buổi chiều bình yên hay những cuộc hẹn hò như bao cô gái cùng tuổi.

Tuổi trẻ ấy gắn với đất đỏ Trường Sơn, tiếng bom và những đêm sửa đường.

Sau chiến tranh, những tuyến đường ngày ấy dần thay đổi.

Những con đường mới rộng hơn chạy qua núi rừng.

Xe cộ đi lại thuận tiện.

Không còn những cô gái phải chạy ra giữa đêm để lấp hố bom.

Nhưng nếu nhìn thật kỹ vào lịch sử của Trường Sơn, người ta sẽ thấy phía sau mỗi đoạn đường là câu chuyện của rất nhiều con người.

Có những người được ghi tên trong sách.

Có những người chỉ còn lại trong ký ức đồng đội.

Và có những người đã bước qua tuổi thanh xuân bằng những công việc âm thầm đến mức tưởng như không ai nhìn thấy.

Nguyễn Thị Kim Huế thuộc về thế hệ ấy.

Họ không đứng trước chiến trường để tìm kiếm vinh quang.

Họ chỉ làm công việc cần phải làm.

Cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Và khi những chuyến xe cuối cùng đi qua con đường năm xưa, những bước chân của họ đã ở lại phía sau.

Không để lại dấu trên mặt đường.

Nhưng để lại một phần tuổi trẻ trong lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn