NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỆT MỎI
Những bước chân của Trần Thị Lan và đồng đội từng đi qua nhiều tuyến đường gian khổ. Đôi chân nhỏ bé của những cô gái trẻ đã góp phần hoàn thành nhiệm vụ trong những năm tháng chiến tranh. Sau này, bà luôn coi đó là quãng đời đáng tự hào.
Bà Trần Thị Lan nhớ nhất những cuộc đi bộ dài.
Ngày ấy phương tiện thiếu thốn, nhiều công việc phải thực hiện bằng sức người.
Những cô gái trẻ mang theo dụng cụ, lương thực và vật tư rồi đi hàng cây số.
Có hôm đường khó đi, ai cũng mỏi chân.
Nhưng mọi người thường động viên nhau bằng câu nói: “Cố thêm một đoạn nữa.”
Chỉ một câu đơn giản nhưng giúp họ bước tiếp.
Lan kể rằng khi còn trẻ, sức khỏe tốt nên dù vất vả vẫn cố gắng.
Sau chiến tranh, bà mới nhận ra những ngày ấy đã rèn cho mình sự bền bỉ.
Hiện bà sống tại phường Hồng Bàng.
Những khi gặp đồng đội, mọi người thường nhắc lại những bước chân năm xưa.
Bà nói: “Ngày ấy chúng tôi đi rất xa nhưng không thấy mình xa quê, vì bên cạnh luôn có đồng đội.”



