“Những bước chân không mỏi”
Mùa hè năm 1969, trên con đường mòn Hồ Chí Minh, cậu bé 16 tuổi – Lâm – cùng nhóm thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ vận chuyển thuốc men và lương thực vào chiến khu. Con đường rừng dày, trơn trượt sau mưa, nhưng Lâm không hề nao núng. Một buổi chiều, khi cả nhóm đang men theo sườn núi, địch phát hiện và ném bom phía trước. Mọi người hoảng hốt, nhưng Lâm nhìn quanh, thấy những đồng đội nhỏ tuổi hơn cũng đang run rẩy nhưng kiên cường bước đi. Tim Lâm bỗng nhiên bình tĩnh lại. Cậu hô lớn: “Cố lê
Mùa hè năm 1969, trên con đường mòn Hồ Chí Minh, cậu bé 16 tuổi – Lâm – cùng nhóm thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ vận chuyển thuốc men và lương thực vào chiến khu. Con đường rừng dày, trơn trượt sau mưa, nhưng Lâm không hề nao núng.
Một buổi chiều, khi cả nhóm đang men theo sườn núi, địch phát hiện và ném bom phía trước. Mọi người hoảng hốt, nhưng Lâm nhìn quanh, thấy những đồng đội nhỏ tuổi hơn cũng đang run rẩy nhưng kiên cường bước đi. Tim Lâm bỗng nhiên bình tĩnh lại. Cậu hô lớn: “Cố lên! Chúng ta đi cùng nhau!”
Dưới tiếng nổ vang xa, Lâm dìu những người yếu hơn, dẫn cả nhóm qua con đường hiểm nguy. Khi đặt được lương thực an toàn vào trại, cậu ngồi thở dốc, nhìn dòng sông chảy uốn quanh núi rừng, lòng tràn đầy tự hào. Những bước chân tưởng nhỏ bé ấy, hóa ra lại là những bước chân giữ lửa cho chiến khu, giữ niềm tin cho tuổi trẻ, và truyền cảm hứng cho những người đi sau.


