Những Bước Chân Không Mỏi
Những năm kháng chiến, rời quê Khánh Thiện, chúng tôi đi đến những nơi rừng núi xa xôi, nơi con đường chỉ là những lối mòn nhỏ len giữa cây rừng. Công việc khi ấy rất giản dị mà nặng nhọc—gùi hàng, mở đường, giữ cho tuyến vận chuyển luôn thông suốt.
Có một lần, cả tổ nhận nhiệm vụ mang hàng vượt qua một quãng rừng dài để kịp tiếp tế. Mỗi người một bao nặng trên lưng, cứ thế nối nhau đi. Đường dốc, trơn trượt, có chỗ phải bám vào rễ cây mới lên được. Đi từ sáng sớm mà đến khi trời sập tối vẫn chưa tới nơi.
Giữa chặng đường, một người trong nhóm đuối sức, bước chân chậm dần rồi ngã xuống. Mọi người lập tức dừng lại. Không ai nói nhiều, chỉ lặng lẽ chia bớt phần hàng, người đỡ, người dìu. Những đôi vai vốn đã nặng lại càng nặng hơn, nhưng không ai bỏ lại ai phía sau.
Đêm xuống, rừng tối mịt, chỉ còn nghe tiếng lá xào xạc và hơi thở gấp gáp. Cả nhóm thay nhau đi đầu, giữ nhịp để không ai tụt lại. Có lúc tưởng chừng không thể bước tiếp, nhưng cứ nhìn nhau mà cố. Mỗi bước chân là một lần vượt qua mệt mỏi.
Gần sáng, cuối cùng cũng đến được điểm giao. Hàng hóa vẫn đủ đầy. Người mệt nhất ngồi tựa vào gốc cây, thở dốc rồi mỉm cười. Nhìn nhau, ai cũng thấy nhẹ lòng, không cần nói ra nhưng đều hiểu giá trị của việc đã làm.
Sau này, có thể không nhớ hết những con đường đã đi qua, nhưng những bước chân bên nhau thì không bao giờ quên. Chính sự gắn bó và sẻ chia ấy đã giúp vượt qua những ngày tháng gian khó, để những con đường năm xưa không bao giờ bị gián đoạn.



